Giọt Buồn Không Tên

chân qua vạn nẻo đường
Thị thành hoang vắng phố phường quạnh hiu
Hồng trần bám nhạt bờ rêu
Sang
ngang gặp gió xoay chiều đớn đau
Còn xa lià chốn chôn nhau
Mãi chưa dứt khoát niềm đau nỗi buồn
Giọt lệ khóc kiếp tha hương
Buồn nghe cuồn cuộn trong hồn sóng xao
Không gian u uất một màu
Tên ai thầm gọi nghe đau đớn lòng ...

HồngSangHồngSangHồngSangHồngSangHồngSangHồngSangHồngSangHồngSangHồngSangHồngS

PhotobucketPhotobucket

Visitor Map

Chủ Nhật, 29 tháng 5, 2011

Đời Vương Khổ Luỵ

=Đời Vương Khổ Lụy=

Rưng rưng bấm mấy cung đàn
Đời vương khổ lụy trái ngang não nề
Hồn chìm chín khúc sông mê
Biết đâu là nẻo đi , về hư vô...
Đá mòn , dòng lệ cạn khô
Chừng nghe thác lũ ồ ồ đang reo
Lòng người chìm giữa biển eo
Đăm chiêu ta cũng khóc theo dòng đời...
Tóc mây ngày trước đâu rồi
Gian truân , khổ lụy , một đời vẫn trôi
Xin gởi gió núi ngàn khơi
Lãng du ai ngỡ một đời lãng du...
Tự mình mình hát mình ru
À ơi ! cố vén mây mù trong sương
Khói mù lấp kín tứ phương
Giống như màu tóc màu sương chiều chiều...

hongsang

Thứ Tư, 18 tháng 5, 2011

Lục Bát

Xe lăn ướt bánh chao nghiêng
Cơn mưa trút xuống trên riềng tóc mai
Gió chiều thổi lá Thu phai
Câu thơ rẽ sóng chèo quay giữa dòng.

Tênh tênh như thoáng phiêu bồng
Mưa chiều cứ đổ bong bong đất trời...

HS


Thơ Vui

Dzô ...đây...cúi xuống 5 roi .
Cho bỏ cái tật lôi thôi hổng chừa.
Thương mình tánh nết...hùi xưa..
Thương con - yêu dợ...ta vừa lòng nhau.

Bi giờ...chời hỡi...ôi chao...
Sanh tâm sanh tật , rụ dzào lời ra.
Hổng lo dọn dẹp trong nhà.
Cứ lo quán nhậu ta bà...bỏ tui...

Tui đã noái dứ ông rùi.
Nhậu bi nhiêu nhậu thì rùi dìa mau.
Đim ngủ...hổng (có) ông...buồn sao á !
Ngày nào cũng noái...nỡ nào...ông quên..

HS


Thứ Ba, 19 tháng 4, 2011

3 giờ sáng của ngày đầu năm ( tức sau giao thừa vài tiếng đồng hồ) thì nhận được tin không vui của nhỏ em báo , biết tính làm sao bây gìờ ? là vì tối 30 tề tựu bên nhà của Dân , đón giao thừa xong kéo nhau về bên Phú Mỹ Hưng ...ngủ ,chờ ngày mai mùng một trở về 42(nhà Dân) cúng & mừng tuổi ông bà ...nhưng trong khi mọi người lên tầng thượng bên Phú Mỹ Hưng để xem pháo bông xem xong mọi người ai vào phòng nấy để ngủ , đang mơ màng thì nghe con em báo hung tin ...tan nát cả cõi lòng ...rồi chờ đợi nó gọi cho biết kết quả ...trong khi đang chuyển viện từ BV Long Thành đến BV Đồng Nai nghe trong phone có tiếng còi của xe cấp cứu , đến bây giờ khi nghe đến tiếng còi của xe cứu thương là tôi vẫn chưa hoàn hồn ....khổ nỗi là ngày đầu năm , Xuân thì vừa tân gia nhà mới (PMH) còn Dân ...là ông cụ non nó mê tính dị đoan lắm , cho nên tôi phải cố gắng nuốc lệ ngược vào lòng ...Một ngày mùng một nặng nề và chạm chạp trôi qua , vì ngày tết hầu như không có BS trực ...


Tôi gọi phone cho đứa cháu gái (con anh Tư Phụng) nhờ nó chở giùm xuống BV Đồng Nai giùm thì được nó trả lời rằng :

- Cô Sang ơi ! con đang ở bên nhà chồng tận Trà Vinh lận .

để con gọi cho anh Hai con nha !

Tôi không thể chần chờ được , gọi nhỏ em kêu nó xin chuyển viện ngay ...vì bị ở đầu chỉ có BV Chợ Rẫy thôi , không nơi nào hơn được , nó nói là ở ĐN người ta không chịu chuyển , muốn chuyển thì gia đình bệnh nhân phải tự túc và họ ra giá là 20 triệu đồng cho chuyến chuyển từ Biên Hoà đến BV CR .

Tôi đồng ý ngay & chuyển đến Chợ Rẩy lúc 11 giờ đêm ngày mùng một Tết , lần nữa lại phải nghe tiếng còi ác nghiệt đó .



Sáng mùng 2 Dân & Xuân đưa tôi đến BV nhưng họ không cho tôi vào thăm ,đành phải ra về , Dân an ủi tôi :

- Được vào CR là chị yên tâm đi , không sao đâu ...



Vậy là chúng tôi vẫn phải khởi hành chuyến đi Mũi Né như đã dự tính trong năm , vì khách sạn đã đặt rồi ,

Dân nói :

- Thôi ! chị cứ đi cho khây khỏa , ở nhà cũng không làm được gì , hơn nữa KS đã đặt rồi , ra ngoài đó có gió Biển có sóng nước , không khí Biển sẽ làm chị thoải mái hơn .



Gia đình Dân đối với tôi như vậy , tôi nỡ nào từ chối , hơn nữa tôi ở lại Sài Gòn cũng không giúp gì được cho ai mà còn làm nặng gánh thêm thôi ...nghĩ thế nên tôi đi Mũi Né ...













"Nằm nghe sóng vỗ từng lớp xa , bọt tràn theo từng làn gió đưa ...Biển xanh xanh ngát "...



Lời ca tôi bỗng tắt nghẹn ...tôi cố gắng tìm quên chốc lát để cho tâm hồn nhẹ nhàng , nhưng mà không thể nào được , hình ảnh thằng cháu cứ ám ảnh tôi mãi ...tiếng của Quý đứa em gái thứ 9 cứ còn vang vọng đâu đây :

- Mình sợ quá chị ơi ! hu hu ..Mình đã từng chứng kiến Má , Chú Tám , thằng Mười , rùi bi giờ tới thằng Hiếu ...mình sợ quá chị ơi ! mình dzang dzái cho cháu Hiếu tai qua nạn khỏi chiến này mình hứa sẽ xuống tóc chị ơi ...



Miên man gởi áng thơ buồn

Tần ngần tim thả giữa nguồn suy tư

Khổ đau mấy chục năm dư

Trôi lăn năm tháng phiêu du đời buồn ....

Đến 10 ngày sau thì bé Hiếu mới tỉnh lại , xin kể ra đây những gì mắt thấy tai nghe ở VN dưới thời của XHCN , từ lúc chuyển viện từ Đồng Nai đến Chợ Rẩy , nếu như mình tui tui sẽ "ngọng" luôn , 10 ngày qua Hiếu nằm phòng "săn sóc đặc biệt" vừa đông vừa ồn mà BS không mấy tận tâm (Vì quá nhiều người ra vào thăm nuôi không tiện)


Nên chúng tôi quyết định đưa bé lên tầng thứ 10 .

Này nhé ! đưa bé Hiếu ra khỏi phòng SSĐB , rồi người y tá để chiếc băng ca của nạn nhân nằm đó rồi đi đâu mất tiêu , làm cho tui và ba mẹ cháu Hiếu cứ phải lóng ngóng chờ đợi mãi ...thấy 3 chị em tui sốt ruột nên có một người chỉ điểm ( vì bà ấy đã dô đây nuôi thân nhân trước chúng tui) Bà ấy rĩ tai :

- "nhét" cho y tá chút đỉnh đi , nó đẩy đi liền , bằng không "chi" tiền , nó dằn vật bệnh nhân đẩy xe không êm ngừ bịnh đau tội nghiệp ...

Nghe thế em Nương của tui vội vã móc tiền trong túi ra , cuốn tròn lại và nhét dô túi của ả y tá .



Khu của bé Hiếu nằm hình như chỉ có 2 thang máy , 1 lên xuống theo số chẳn , 1 theo số lẻ , lúc nhận được $ "bồi dưởng" rồi thì ả mới chịu đi , khi đến lầu 10 , đây là nơi "bàn giao" thêm lần nữa . Họ không đưa cháu Hiếu vào phòng ngay , mà là họ để bé ở ngay hành lang . Bà Trưởng Khu sọt 2 tay trong túi áo đỏng đảnh ra hất cái mặt khó thương và hỏi :

- Tên gì vậy ? ( vói tay lấy tờ bệnh án) Lê Trung Hiếu hả ? tỉnh chưa ? chưa tỉnh cô không nhận à nha ...



Tội nghiệp Nương & chồng nó ,khi nghe bà ấy nói không nhận 2 đứa mặt xanh như tàu lá chuối , vội vàng mần thêm tập 2 là cũng móc tiền túi ra rùi cuộn tròn và nhét vào túi áo của mụ kia , dìa nhà tui thuật lại cho Dân nghe , nghe xong nó nói :

- Ngày xưa thì nghe nói "Lương y như từ mẫu" còn bây giờ thì "Lương y như kế mẫu" mà chị .



Rồi từ đó trở đi , tui xuất sắc trong vai "chị nuôi" ...

Rồi cứ mỗi ngày 2 buổi mang cơm cho vợ chồng Nương , mang cháo xây nhuyễn cho Hiếu , vì cháu bị gẩy xương quay hàm ...sáng sớm lội qua chợ nhỏ An Đông mua thịt heo rau cải , nấu xong tay xách nách mang ra đường đón xe ôm đưa vào BV . Leo lên xe ...ôm ...xong ...xuống còn phải móc mừ ngàn ra trả (kỳ thiệt) xe ôm ở VN chạy bạt mạng lắm , có lần tui bị nó "vớt" đổ cái cà mèn cơm phải quây về nấu lại , mặc dù tui rất cẩn thận gọi xe ( xem mặt từng ngừ mà đi) có một hôm mang cơm lên tới tận lầu 10 , ngồi chờ hoài không thấy cha con nó đâu cả , nóng ruột gọi phone , thì thằng em rể trả lời :

- Em đang đưa bé Hiếu xuống lầu khám chị à !

- sắp xong chưa ?

- Dạ chưa , chắc là còn lâu lắm ...mới tới số 590 hà ...em tới số 1385 lận ,(pó tay)...



Bao giờ cho đến bao giờ nhỉ ?

Đất nước thân yêu được chuyễn mình

Theo hướng văn minh và nhân hậu

Cho người dân việt bớt điêu linh ...



Bao giờ cho đến bao giờ nhỉ ?

Cái đám tham ô bớt bạo tàn

Không còn bóp họng người cô thế

Và bọn gian hùng bớt túi tham ...



Bao giờ cho đến bao giờ nhỉ ?

Những kẻ cầm quyền có thiện tâm

Và còn một chút gì liêm sỉ

Chắc hẳn dân ta đở khóc thầm ...



Tổ Quốc ơi ! sao mãi thế này

Từng đàn cú vọ nhởn nhơ bay

Cáo già đã chết còn lưu lại

Nanh vuốt cho đời chịu đắng cay ....

Chủ Nhật, 23 tháng 1, 2011

Hoa Su Nha Ai

=Mỗi Độ Xuân Về=

Mỗi độ Xuân về trên nẻo cũ
Đường sầu ngập xác sứ vàng khô
Buồn theo từng bước chân thầm lặng
Tôi ngỡ mình đi chốn mịt mờ .

Những buổi hoàng hôn dần rũ bóng
Khói buồn bay toả cõi hư vô
Bâng khuâng nắng nhạt chiều cô lữ
Nhìn cánh chim bay , bước hải hồ .

Dạo ấy đã tàn phai ánh mắt
Chuỗi cười tắt lịm giữa vành môi
Quên sao những buổi chiều quan tái
Ôi ! mộng ngày xanh lổi mất rồi ...


hongsang






Mộng ngày xanh đã tàn phai

Thì ta mộng tới ngày mai nha Trầu

Cười cho con mắt hết sầu

Cho môi bớt héo bớt rầu rỉ đa



Mộng không tươi với sơn hà

Thì ta mộng nối ta bà cuộc vui

Trầu ui Trầu bớt ngậm ngùi

Dzìa Long Khánh cuốc cùng tui nỗi bùn



Hóc wài sưng mắt hít đẹp á An dzui ! Cũng hong dán icon được



LQC
























Thứ Tư, 12 tháng 1, 2011

Chuyến Về Việt Nam

Đêm nay là dêm thứ 2 mình ngủ tại Saigon , sao mà mình ngủ không được dị cà mặc dù rất mệt mỏi , phòng ốc đẹp đẽ yên ắng giống y chang bên Mỹ .
Ngồi bên ly cà phe rất đậm nét Quê Hương .

Nhớ lại 2 ngày qua "lăn lóc với gió sương" người đời thường bảo rằng : Trong cái rũi có cái may , trước ngày lên đường Trầu bị té nên trặc chơn , mấy nhỏ nói là không thể dời chuyến bay được nữa , vì đã dời hết một lần rùi (đi sớm hơn 4 ngày đễ kịp đám giỗ Mẹ) cho nên Trầu được ngồi xe lăn ...."Anh trở dề trên chiếc xe lăn ...anh trở dề gì đã trặc chơn" .....

Có chút xíu mắc cở khi phải ngồi trên xe lăn ...nhưng không sao , chỉ cần mình tỉnh bơ là xong , chiếc máy bay của Hãng ALASKA AIRLINES mang số AS 2391 cất cánh rời khỏi Thành Phố đang mù sương lạnh lẽo này thì Trầu được đưa tới một Thành Phố khác , thành phố của mưa bay , trong lúc ngồi chờ 3 tiếng đồng hồ nơi phi trường của SEATTLE WA. Vì là phi trường lớn , hơn nữa mùa này là mùa Tết nên rất đông Đồng Hương Đồng hành dìa VN ăn Tết .
Sau khi chờ đợi , rồi cũng đến giờ đi , chiếc Bô Ing 777 bự kềnh của Hãng Khờ Ria rời phi đạo , mang những ngừ dân tìm dề hưởng cái Tết truyền thống quê nhà ,ngồi bềnh bồng trong mây , trong lòng có chút xuyến xao , rộn rã niềm dzui lẫn nỗi buồn ...hơi lo lo ...vì đã 8 năm qua chưa về lại , cái thời gian 8 năm ấy đã bào mòn biết bao sinh lực của Trầu Ngồi trên máy bay mà thấy thời gian trôi đi rất chậm ...đưa mắt nhìn quanh cả đoàn người đồng hành , kẻ thức , ngừ ngủ , đủ dạng đủ kiểu , có những nét mặt hiện lên nỗi âu lo , nhất là những ngừ đồng lứa như Trầu .
Còn lớp trẻ thì nghe nhạc và chơi game để giết thì giờ , tui không có mang theo đồng hồ nên chẳng biết giờ giấc gì cả , chẳng là hôm đi quên mang theo và ỷ y vào cái cell phone nhưng đành vỡ mộng ...nó nhảy tứ tung manh tàn nên đành "điếc" dứ nó luôn , chừng nghe "Thiên hạ" lao xao thì mới biết rằng mình sắp sửa đến xứ sở của Kim Chi .
Vừa ra khỏi máy bay thì đã có Anh bạn mắt một mí đẩy chiếc xe ...lăn chờ sẳn và lý nhí " Mời nàng lên xe về miền quá khứ , mời nàng lên xe về miền yêu thương " .....
Và để tiếp tục cho chuyến bay cuối để "Đưa nàng dìa Dinh" ....mòn mỏi & đợi chờ ...khi bay qua Vũng Tàu thì mọi người rộn lên niềm dzui ...

Lao xao tiếng nói giọng cười
Quê Hương ấm áp kia rồi hỡi ai
Ra đi vào lúc ban mai
Khi đến thì đã ngã dài bóng đêm ...

Khi đặt chân đến phi trường Tân Sơn Nhất đã 10:40 đêm không những thấy ấm áp thôi ...mà là quá ấm đi chứ ấm đến muốn chín ngừ luôn...mồ hôi mồ kê nhuễ nhoãi cảnh náo nhiệt "Nhứt Thế Giới" này chắc không còn xa lạ với những ai đã một đôi lần về lại .

Đã hơn mừ hai giờ rùi mà hành lý chưa nhận được , thiệt là ngồi đứng không an , nhìn ra phía ngoài thì thấy Dân&Xuânđưa tay vẩy vẩy thì trong lòng nôn nao không ít , mượn tạm cái cell phone của nhân viên phi trường gọi cho Xuân kêu nó chờ thêm chút nữa , vì đã gần 1 giờ sáng rùi ...

Nghỉ lưng được vài tiếng đồng hồ , ban mai vừa ló dạng ...Dân hỏi :
- Chị muốn ăn gì ?
Vội vàng trả lời ngay .
- Thèm một tô Hủ Tíu hihi
Hai chị em đến "xực" Hủ Tíu Nam Dzang , ngon quá chừng chừng ....và "nít" luôn 1 ly sữa Đậu Nành nóng hổi "Dzừa thổi dzừa húp"...đã đời dzì đâu á ...Xong dìa nhà "chạy chọt" cho được cái "sim" để bỏ dô cái cell phone đặng liên lạc dứ pà con cô pác nữa chứ ...



Tối đến lại được dự tiệc sanh nhựt của một nhân viên trẻ trong đám nhân viên của Cty , tiệc đải tại Loving Hut HOA ĐĂNG 38 Huynh Khuong Ninh DaKao xong buổi tiệc rồi đi Ca Ra Ô Cê cho gần đến sáng ...

Sáng hôm sau 7 tây , "sếp" muốn ăn món Cà Ri Chay , vội vàng chạy u qua chợ An Đông để mua đồ dề "trổ tài" Chiều đến qua Phú Mỹ Hưng ngủ để sáng sớm "trực chỉ" về quê ....

Tám năm trở lại quê xưa
Vườn cau năm cũ , bóng dừa còn đâu
Nhà tô , phố xá , muôn màu
Chiều chiều vắng bóng bầy trâu dìa chuồng ...

Xa lạ quá , những con đường
Con đê , bờ ruộng mến thương ngày nào
Bây giờ phố xá xây cao
Đường về quê cũ nao nao tất lòng ...

Còn đâu giếng nước , dòng sông
Lữ khách ngớ ngẫn phập phồng nỗi lo
Nước đã cạn , nghiêng con đò
Bụi bay mù mịt co ro đứng nhìn ...

Cúi đầu chỉ biết lang thinh
Bay đâu mất hết bóng hình xa xưa
Hết tàu lá chuối đong đưa
Cũng hết hàng dừa nghiêng bóng chiều quê ...







Hồng Sang


Thứ Hai, 10 tháng 1, 2011


of 47



Thứ Ba, 4 tháng 1, 2011

Mừng Xuân 2011

Xuân nay đón Tết quê nhà
Cám ơn bè bạn từ xa đến gần
hongsang

Thứ Tư, 15 tháng 12, 2010

Yeu Thuong

5 Trầu hongsang
































Quote Originally Posted by THANHLOAN View Post




Chị Trầu ơi,vắng chị 2 tuần vì PC của chị nó ăn vạ mà ai cũng thăm hỏi chị Trầu sao lâu quá không thấy vào diễn đàn,bây giờ chị về VN những 8 tuần lận,ôi thôi lâu quá .Vậy là chị Trầu có cơ hội thăm lại gia đình bao năm xa cách.Thanh Loan chúc chị Trầu gặp nhiều vui vẻ trong chuyến đi xa này.Thương chị Trầu


Cám ơn THANHLOAN thiệt nhiều ...

Sáng nay còn đang "nướng" trên giường thì phone đã reo vang :
- Quại ui Quại ...thức chưa ? Mẹ nói Quại chuẩn bị Mẹ con đến rước Quại đi đến nhà Bà Quại nuôi ăn Noel ....
Tui vội trả lời lựa nhựa :
- Quại hổng đi ...Quại nhức đầu quá ....

Rồi đến cú phone lần thứ 2 :
- Mẹ ...thức chưa ? con lên chở Mẹ đến Nhà Thờ nha . Ông Mục Sư mời đó .
Và tui cũng từ chối ngay .
- Thôi ...không đi đâu ...đến đó ồn quá ....Mẹ không thích ...
- Trời ...còn tuần nữa dề VN rùi ...đến từ giã mà ....
- Hứ ! ....đi chơi rùi dìa chứ bộ đi ...luôn sao mà bày đặt từ dứ giã ....
(Thiệt ra là muốn "trốn" chúng 1 buổi , vì nguyên cả tuần lao nhao mãi tui cũng "ngán" gần chết)



Sáng nay khi các con rời nhà , còn lại một mình tui cứ lanh quanh lanh quanh dư tay dư chơn không biết làm gì , nhìn ra ngoài sân thấy những đám tuyết rơi hôm trước còn đọng lại , cố đi tìm cái xúc tuyết mà chẳng thấy đâu cả ( có một chút bực bội trong lòng) vội lấy cái xúc rác ngồi mà xúc theo lối đi ra xe đấy cũng là một cách để giết thời gian , cái ông láng giềng nhà kế bên đang lái xe đi tới , thấy tui ngồi xúc , ngừng xe và lui trở về , thoáng sau ông bước đến bên tui tay cầm cây xúc tuyết và bảo :
- Tôi nghĩ là tôi không lấy lại , bà cứ để mà dùng .
Tui vội đứng lên nhận cây xúc tuyết và nói .
- Cảm ơn ...cảm ơn ông vô cùng ...nhà tui cũng có 2 cái ...nhưng con trai tui nó để trên xe cả , vì nó sợ Mẹ nó "ngứa mắt" ra xúc dễ bị té nên nó đã giấu đi , cám ơn ông một lần nữa .
Ông đưa tay vỗ vỗ vào vai tui và cười cười .
- Gia đình bà dọn vào đây đã 3 năm , nay mới được hân hạnh quen biết bà ...bà là người Việt Nam ?
- Dạ ...đúng ...
Láng giềng 2 bên nhà tui , phía bên tay trái là 2 vợ chồng người Mỹ , họ tuổi tác cở bằng tui là cái ông cho tui cây xúc tuyết , còn phía bên tay mặt là đôi vợ chồng người Philippine trẻ , trước mặt nhà tui là chồng người Mễ vợ là Mỹ ...gặp nhau chỉ là say hi ....







Thiệt ra cuộc sống hiện tại của tui cũng buồn và chán lắm ...sáng mở mắt ra là "bị" 2 cô cháu "quậy" đến "ná thở" luôn , với cái tuổi 1 & 2 này thì điên đầu với chúng . Sandy hơn 2 tuổi rùi nên hỏi suốt ngày , hỏi không biết mệt , hỏi đến bà Quại "ngọng" luôn :
- Bà Quại ...con gì dzậy ?
- Con Mèo ...
- Con Mèo màu gì ?
- Màu chen (đen)
- Của ai ?
- Của chủ nó ...
-Chủ nó là ai ?
- Chủ nó ở kế bên nhà ...
-Nhà nào ?
Tức quá ...tui quạo nên trả lời hơi dzô dziên :
- Nhà bà Nội mày ...
- Sao Quại nói mày ? Quại hổn quá ....Quại không được nói mày nhen , Quại là người xấu đó ...
Vì từ các cháu tui đã cấm không cho xưng hô mày tao , nên từ lớn đến nhỏ chỉ gọi nhau bằng anh chị và xưng tên mà thôi ....


Tuyết đang rơi nhẹ


Gia Gia & Tuyết






Thứ đến là Gia Gia cháu nội chỉ nói được tiếng một , mà phá như con trai , 3 ngày trước nó té một cái tét đầu luôn , máu ra lênh láng mà đâu dám báo với Ba Mẹ nó , vì sợ thằng con trai Út nóng ruột ...chờ đến chiều chúng sắp dìa nên tui phải lựa lời (khổ thân chưa ! giữ "phi" mà còn ái ngại nà chòi)
- Quân hả ? Má nè ....ồ ...bà Nội hư quá ...để Gia Gia té chảy máu rùi ...nhưng hong sao ...Má canh từ trưa đến giờ không thấy nó sốt nên Má cũng mừng .
- Ồ dzậy à ...con này lỳ hết biết luôn ...kệ ..."Té đau mau lớn"

Có phải cháu nội "phá" hơn cháu ngoại không ? câu này chắc trật lất ...
Nói đến đây nhắc tui nhớ lại 2 thằng cháu nội Mỹ . Lúc trước tui có nuôi 2 hồ cá kiểng , đã hết thức ăn của cá tui phone và nói dứ thằng con trai :
- Quốc ! trước khi đến đây con ghé mua cho Má một hủ thức ăn cho cá nhen .
Khi vào tiệm cá chúng thấy ếch nhỏ đòi mua , Cha chìu con nên mua cho mỗi đứa 2 con bỏ trong bao nylon mang về ....
Về đến nhà chúng trút ra ly ....ếch nhảy ...chúng khum xuống chụp lại , nước đổ ra thảm ...ướt mem ...ly cạn nước ..chúng lại đổ thêm ...rùi ếch lại nhảy ra ...chúng lại khum xuống chụp ....cứ thế ...chúng làm đến những 4-5 tập ...tức quá ...

=Nhớ Cháu=

Hôm qua có "khách" đến nhà
Hỏi ra mới biết chẳng bà con chi
"Khách" gì mà phá quá đi
Một thằng họ Đổ hai thì Mỹ lai
Ôi thôi quậy phá suốt ngày
Phòng bên , phòng kế họ bày tùm lum
Lại còn la hét um sùm
Bỗng bà nội giận bảo rằng - êm ngay
Bà lại nhăn mặt nhíu mày
"Quiet - you chẳng benice chút nào"
Nhà trên . nhà dưới , nhà sau
Đâu đâu cũng có khăn lau ướt mèm
Họ chơi nước ,nhà ..tèm lem
Bỗng thằng Mỹ nhỏ kêu rằng "sorry"
Grandma giận dữ quay đi
Hai thằng lên tiếng "sorry" bà già
Grandma , I love you Grandma
Thôi thì đừng giận , giận mà làm chi
Sometime nghĩ cũng thấy kỳ
Cháu mình mình nhớ nó về mình vui
Chiều nay đứng ngóng bùi ngùi
Xe lăn máy nổ khói mù tung xa
"Bye Grandma , miss Grandma"
Mắt già ngấn lệ nhạt nhoà thương yêu ...

Thứ Bảy, 20 tháng 11, 2010

hongsang

BẾN TÌNH.


Bởng dưng chẳng nói ra lời
Mới ra nông nỗi kiếp đời dở dang
Buồn trông lá rụng thu tàn
Ôm niềm đông lạnh cầm sang xứ người.
Niềm vui bẻ vỡ mơ tươi
Vu vơ gạn nỗi nụ cười lệ mong
Thương ngày trăng gió bên song
Tiếc ngày tuyết rụng đầy lòng giá băng.
Người đi mang thuở tháng năm
Tôi chờ khắc khoải mảnh trăng canh gà
Tìm nhau vần chữ bôn ba
Đem về ước muốn xây nhà bấy lâu.
Người ơi nước chảy chân cầu
Bao giờ thuyền ngược về đầu cội sông
Hỏi người có nhớ tôi không
Bồn chồn đã ngập chất chồng bến tương...

TAM MÃ Cám ơn HS nhiều hén /gởi bạn đôi câu (dây thép )nè Sang ui...

Đàn lòng còn mãi vấn vương
Lật trang sách cũ tỏ tường ý thơ
Bềnh bồng mộng ước đơn sơ
Dẫu cho ngăn cách bến bờ thương yêu .
Chiều Thu lá đổ thật nhiều
Có người ngồi đó lòng hiu hiu buồn
Ngước nhìn lên đám mây tuôn
Màu mây xám ngắt cuộn cuồn mênh mông .
Anh ơi ! tơ nhện trên không
Tơ tằm trước mặt , tơ lòng sau lưng
Một mai nghoảnh mặt trông chừng
Tình mình ẩn giữa khói sương nhạt nhoà .
Tình buồn tình đã bay xa
Trời cao biển rộng chỉ là nhớ nhau
Tình yêu cái thuở ban đầu
Vẫn chưa phai nhạt dẫu màu thời gian .

hongsang

hongsang