Giọt Buồn Không Tên

chân qua vạn nẻo đường
Thị thành hoang vắng phố phường quạnh hiu
Hồng trần bám nhạt bờ rêu
Sang
ngang gặp gió xoay chiều đớn đau
Còn xa lià chốn chôn nhau
Mãi chưa dứt khoát niềm đau nỗi buồn
Giọt lệ khóc kiếp tha hương
Buồn nghe cuồn cuộn trong hồn sóng xao
Không gian u uất một màu
Tên ai thầm gọi nghe đau đớn lòng ...

HồngSangHồngSangHồngSangHồngSangHồngSangHồngSangHồngSangHồngSangHồngSangHồngS

PhotobucketPhotobucket

Visitor Map

Thứ Năm, 29 tháng 10, 2009

GY001- Gởi Chị Năm Trầu

Kính gởi chị Năm

Chị đã làm cho độc giả Thế Giới Người Việt chờ đợi lâu quá ,nhưng càng chờ lâu thì được càng nhiều thú vị đối với những ai chưa biết gì về chị .Như em chẳng hạn !

Em chỉ đọc được "Cuộc Đời Năm Trầu" mới chỉ 5 trang thôi và trong 5 trang ấy chị thay người Việt mình kể lại văn hóa xóm thôn,thuở lòng người còn rất nặng vòng lễ giáo ...và tuồi thơ của chị hòa nhịp trong dòng sống chung của một dân tộc bao la bát ngát ! Cảnh người thiếu phụ mang thai dắc díu con thơ chạy loạn chiến tranh là tiếng kêu vang thấu trời xanh nỗi tột cùng đau khổ của kiếp người trong một quê hương binh đao lữa khói ! Những chuyến buôn hàng vất vã xa xôi gian khổ không sờn do vì tình thương,do vì nhiệm vụ kéo lê tấm thân tàn tạ mưu sinh cho gia đình cha mẹ con cái...vẫn bị cướp đoạt một cách dã man nhất,tàn bạo nhất cũng là tiếng chuông báo hiệu dân tộc ta bị vòng xích sắt trói buộc vào một kỷ nguyên điêu tàn ,sắt máu ( trong gia đình em có người chị cũng lâm vào hoàn cảnh giống như chị vậy ) !

Lúc đầu em đọc thơ của chị trong "Quán Kén Chồng" với văn điệu chân chất thật thà của người quê miền Nam để tìm lại kỷ niệm thời thơ ấu có dịp đó đây trong vùng đồng Tháp Mười,các tỉnh miền Nam,một quê hương yêu thương để lại của thời hơn 30 năm về trước tuy nghèo khó ,cùng cực mà thắm đậm trong tim biết bao tình cảm mặn mà !

Quán Kén Chồng được chị lập ra nếu em không lầm là để làm vui đọc giả bằng những lời trêu chọc qua lại,những bài thơ êm nhẹ điệu ca dao ẩn sâu trong lòng dân tộc mà trong chúng ta ai cũng biêt cho nên đã được quí anh, quí chị tham gia nhiệt tình !

Có lẽ thời gian qua chị bị bận bịu gì đó nên không tham gia điều khiển "quán" cho nên em đã thay chị "châm dầu đốt đèn " mỗi ngày cho quán ít ra cũng có ánh sáng mờ nhạt để "khách" ghé thăm có thêm thi vị và niềm vui sau một ngày làm lụng nhọc mệt buồn tẻ !

Bây giờ chị đã trở về và mang lại cho quí độc giã một phần quà rất lớn vừa để ôn cố tri tân hướng về cội nguồn và những vần thơ tươi mát , sáng tạo chính chị cống hiến !

Về tuổi tác thì chị em mình giống nhau ở chỗ DẦN nhưng khác nhau ở Canh và Nhâm cho nên khí tính có phần giống nhau chỗ cương trực thẳng thắng!

Em mong rằng từ đây chị sẽ điều khiển " quán " thường xuyên vì hiện nay được rất nhiều độc giã mến mộ!

Kính chúc chị sức khỏe thật dồi dào ,đời sống thật thư thái an nhàn bên đoàn con - cháu ngoan hiền hiếu hạnh !

Kính,

VietTocKinhYeu,

Ngồi buồn ta lại viết thơ ngông
Mở quán chiêu phu để kém chồng
Tao nhân mặc khách đâu không đến
Đến chi những kẻ ...quấn xà rông

Năm Trầu

Ai bảo đề tên Quán Kén Chồng ?
Khiến người chửa vợ tới cầu mong,
Cũng may Thạch Vũ* chưa lần đến ,
Kiệu cưới , xe hoa , ép lấy chồng !!
VTKY


* Thạch Vũ trong tuồng cải lương Tâm Sự Loài Chim Biển yêu Các Mộng Thùy Dương nhưng bị Tô Ngã Giang Châu dùng uy quyền phỏng tay trên do đó Thạch Vũ dùng binh lực chận đường lúc xe hoa đi ngang Bạch Hải Đảo để cướp lại Các Mộng Thùy Dương .......


Cuộc đời của chị quá long đong
Thật nhiều cay đắng , thế cũng xong
Hoặc giả còn thêm bao lần nữa
Chẳng làm cho chị phải bận lòng ...

Năm Trầu


Trời buồn nhỏ lệ rớt trên sông,
Thúc thích , châu sa kiếp má hồng,
Dắc díu con thơ thời lửa loạn ,
Âu rồi hậu vận sẽ thưởng công !
VTKY

=LẬP QUÁN=

Lập quán mở cuộc tình yêu
Cảm ơn bạn hữu góp điều cùng vô
Người yêu còn gọi là bồ
Chẳng duyên, chẳng số sao vồ lấy nhau ?
Yêu nhau mới cắn, mới cào
Không yêu ai lại câu mâu làm gì ?

Năm Trầu

Có Trầu mà chẳng có Mê
Ai dẫn Trầu dìa thủ thỉ đêm nay
Nhìn Trầu ,Mê lại càng say
Thương Trầu Mê có "cái này" thích không ?


http://i881.photobucket.com/albums/ac18/marvl/happy-birthday.jpg
ML
Đố là cái gì ? Chỉ mình Trầu biết !


"Đèn Thần" ...thẳng quá ...hổng cong
Của Mê L ... tặng ...còn mong ước dzì ...
Coi chừng ...gặp gió ...thì nguy
Nó cháy ...nó phổng ...pụng phì của ông

Melinh chỉ thích chơi ngông

Năm Trầu

******************************
Đọc xong như sét đánh ngang
Trầu đang vui vẽ chuyễn sang bồn chồn
Làm cho tui hết cả hồn
Dzăn chương , lời lẽ nó buồn gì đâu ...

Nhớ xưa ...tui cũng rất "ngầu"
"Một thời vang bóng" ...Năm Trầu làng ta
Bi giờ tuy có ...hơi già
Nhưng Ban Giám Khảo chấm là ...hoa khôi ...

Thơ Văn bèo dạt hoa trôi
Làm bao Quân Tử đứng ngồi không yên
Trung trinh giữ đạo thuyền quyên
Bao lời Bướm ngả Ong nghiêng ....chớ hề ...

Thờ chồng , tui vẹn một bề
Bạn bè thi hữu thì về với thơ
Ai ơi ...đừng có lập lờ ...
Mê Linh đừng có ...nằm mơ ban ngày ...

Năm Trầu



Mở quán hôm nay để kém chồng
Tìm ngừ tài đức , giử non sông
Chung vai ra sức cùng chống giặc
Không khỏi hổ danh phận má hồng .



Đề tài chị đưa ra em thắc mắc dữ lắm chị ơi, được chị giải thích em mới ăn ngon ngủ được , bằng không cứ ấm ức ...chết không nhắm mắt được đâu .

Số là như vầy nè , ông bà mình có 2 câu truyền trong nhân gian :

Trai khôn tìm vợ giữa hồi chợ đông,
Gái khôn tìm chồng giữa chốn ba quân !

Câu trên thì nôm na hiểu như thế này , lúc chợ nhóm đông người , sẽ có rất là nhiều thiếu nữ xinh đẹp đến chợ để mua hàng ... thế thì tha hồ mà tìm ... mà chọn !

Còn câu Gái Khôn tìm chồng giữa chốn ba quân bất ổn đó nghen ... vì hồi thời chiến tranh Quốc - Cộng ... em thấy thiếu nữ làm góa phụ sớm lắm do chồng bị chết trận
...mới chỉ tuổi 18 , đôi mươi mà quấn trên đầu chiếc khăn tang !!!

Hoặc giả ngày tân hôn ... nhằm vào đêm đọng phòng hoa chúc đó .... hai ông bà mới hơi ... mùi ... mùi ... một tí thì súng nổ rân trời , pháo kích dập vô tứ tung ...thì còn lòng dạ đâu để mà ... lâng lâng cái cảm giác ...vinh hạnh được chồng giữa chốn ba quân ........ !!

Thui .... em không biết chuyện người ... lớn đâu ... chị giải thích giùm đi ........

VTKY

Bởi vậy chị cảm thấy bơ vơ
Nên chẳng bao giờ dám ước mơ
Rút hết tơ lòng dâng kiếp sống
Dòng đời lắng lại , đọng thành thơ ...

Cuộc đời của chị vô duyên quá
Năm bảy vần thơ , một mảnh hồn
Tất cả hành trang là thế đó
Sầu thiên vạn cổ ...gởi hoàng hôn ...

Năm Trầu


Chị Năm kính mến,

Đọc hai bài thơ tâm tình chị dành cho em rất cảm động ,muốn họa lại với chị thì viết được 4 câu (trên đây) nhưng đọc thấy vô duyên quá ( để lúc nào làm được khá hơn em sẽ đăng lại),còn bài thơ bên quán Kén Chồng thì em chịu , không họa nổi , do em không có năng khiếu gì về thơ và văn !

Tuy làm không được thơ nhưng chị em mình rất giống nhau ở chữ TÌNH do cuộc đời lận đận nỗi trôi bồng bềnh y như vận nước vậy !

Thời thơ ấu hay để lòng gẫm suy đến các anh chiến sĩ xông pha ngoài trận mạc , nguy hiểm, gian nan , thiếu thốn hẳn tình cảm gia đình mà sinh mạng còn bị treo trên đầu gươm mủi dáo ... nên hay nghêu ngao bài hát Xuân Này Con Không về !

Đến khi tuổi trưởng thành thì cũng phải xuôi ngược đó đây do thế thời điên đảo , mang theo trong lòng một nguyện ước dường như bất tận ... và bài hát Lạy Mẹ Con Đi .. thay lời tâm sự theo em suốt 20 năm , nên em muốn ghi lên đây như một tâm tình làm quà tặng chị !

Lạy mẹ con đi ... ôm ấp linh hồn Việt Nam .
Lạy mẹ con đi.... nối theo chí hùng ngàn năm .
Vắng con mẹ buồn ... là bởi ý thiêng khơi nguồn .
Như còn gì hơn ... tình nước với trong tình con !

Từ nhỏ con chưa ... xa vắng quê nhà mẹ ơi !
Một buổi xa con ... nhớ thương chắc mẹ chẳng nguôi !
Biết con đi rồi ... nhà cửa vắng thêm một người !
Ôi mẹ vì con ... từng hy sinh cả cuộc đời !

Mẹ..ơi .. biển lớn sông dài là đây .. Rừng núi non cao ngất trời ... không thể sánh tình mẹ thương lúc này !
Mẹ..ơi ... ở bữa cơm nghèo chiều nay ...Cảnh vắng chim non rẽ bầy... Xin mẹ hảy nhìn .. nhìn về tương lai ...

Mẹ ...ơi.. Tổ Quốc trông chờ tình con ... Đổ tiếng chiêng khua trống dồn ... Bên nợ bên tình làm sao vuông tròn...
Mẹ ...ơi...Lửa khói mang sầu biệt ly... Mẹ đón con yêu sẽ về...Trong ngày thái bình .... Lạy mẹ con đi !

Cầu mong mọi sự may mắn đến với chị em mình và mọi điều tốt lành nhất đến trên quê hương đất nước và dân tộc chúng ta !

Kính,
VietTocKinhYeu,


(Năm Trầu nè)

TV0028- Mèo

Giật Mình

Đêm khuya máy nổ xịch xình
làm tôi thức giấc một mình chèo queo
tiền đâu kiếm một con mèo
rù rù mẻo mẻo mèo meo đở buồn.

BạchVânNam



Bạch Vân Nam tỏ ngọn nguồn
Nghe mà tội nghiệp thấy thương hong nè
Tui mang Nàng Méo tặng nhe !
Nàng dễ...sương lắm...ngủ khoe miệng cừ...

Hồng Sang


Bước dô , nhà vắng , ngồi thừ
Rót ngay ly rượu xin mời Chủ Gia
Đi đâu hổm nay dị cà ?
Cửa nhà bụi bậm ...heo gà nó bư......

Hồng Sang

Thứ Tư, 28 tháng 10, 2009

MGĐ2034- 1968&1975

Có người con gái ngó mênh mông

Thẻ Bài đọc mãi cũng thuộc lòng

Tên , Họ , số quân và loại máu

Của người Lính trẻ giữ non sông ...


Hồng Sang 1968








Tháng tư , một cuộc đổi dời


Đầu nguồn nước lũ đất trời bễ dâu


Em về lã chã dòng châu


Ôm con , ôm cả nỗi sầu thiên thu ...




Hồng Sang 1975

Chủ Nhật, 25 tháng 10, 2009

MGĐ3061- Thơ (Tên Nhạc)



Xe hoa một chuyến theo chồng
Đành thôi một chuổi Sầu Đông tìm về
Ôi Dòng Tâm Sự lê thê
Dấu Tình Sầu mãi ê chề đơn côi .

Ta Hai Lối Mộng chia phôi
Ôm Sầu Lẻ Bóng xa xôi riêng mình
Anh Đi Chiến Dịch điêu linh
Chúng mình đành phải Tạ Tình hôm nay .

Tình ta đã Dang Dở rồi
Tình Chàng Ý Thiếp thôi thôi cũng đành
Còn đâu giấc Mộng Ngày Xanh
Lối Về Xóm Nhỏ có anh không nàng .

Cũng đành lỡ chuyến Đò Ngang
Nên đành quay gót Nha Trang Ngày Về
Đà Lạt Hoàng Hôn ủ ê

Ai Ra Xứ Huế cũng về mà thôi ...
Chưa chi nói Dở Dang rồi!
Ðò Ngang một chuyến vì tôi đưa nàng!

Ngày Về tôi ghé Nha Trang,

Xe Hoa Một Chuyến lỡ làng tình ta!
Sầu Ðông tôi đã xa nhà…
Dòng Tâm Sự đôi ta quá buồn!
Dấu Tình Sầu mãi khắc luôn.
Hai Lối Mộng – đoạn trường riêng tôi!
Anh Ði Chiến Dịch lâu rồi,
Tình Chàng Ý Thiếp ôi thôi nghẹn ngào!
Tôi Sầu Lẻ Bóng xanh xao…
Tạ Tình – em nỡ lòng nào hở em?
Mộng Ngày Xanh đó êm đềm,
Lối Về Xóm Nhỏ bên thềm nở hoa.
Ai Ra Xứ Huế thì ra,
Tôi về Ðà Lạt chiều tà Hoàng Hôn….


Tư Cau

TÌNH CHINH NHÂN

Quê em BIỂN MẶN dừa xanh

Sóng tình HOA BIỂN dổ dành người thương

KIẾP NGHÈO một nắng hai sương

LỐI VỀ XÓM NHỎ cuối đường cầu tre

Đượm nồng TÌNH THẮM DUYÊN QUÊ

Rung rinh GÁNH LÚA hẹn thề đêm trăng

NƯƠNG CHIỀU khói toả lều tranh

Vài conBƯỚM TRẮNG lượn quanh liếp cà

Hương thầm còn mãi TÌNH XABướm

HOA THẠCH THẢO còn ra nổi này

CON THUYỀN KHÔNG BẾN có hay

THU SẦU cô quạnh tháng ngày đơn côi

SUỐI MƠ chất chứa ngàn đời

Sao MÙA THU CHẾT còn rơi rớt nhiều

ĐÈN KHUYA một bóng cô liêu

ĐÊM ĐÔNG buốt giá tình yêu ngỡ ngàng

ĐÒ CHIỀU chưa tiễn đưa sang

NỔI LÒNG sao biết thiên đàng ái ân

TRÚC ĐÀO rụng khắp đầy sân

DUYÊN QUÊ mong gặp một lần cho vơi

NỔI BUỒN HOA PHƯỢNG trong đời

DẤU CHÂN KỶ NIỆM một thời học sinh

Và TRANG NHẬT KÝ riêng mình

Làm sao có được chuyện TÌNH THIÊN THU

Lặng nhìn từng GIỌT MƯA THU

Nghe như TUYẾT LẠNH uẩn u sao đành

Lật từng LƯU BÚT NGÀY XANH

Thấy như LỆ ĐÁ vây quanh nổi niềm

THU SẦU chẳng phải của riêng

Mà sao mãi thấy PHỐ ĐÊM hững hờ

ĐÒ CHIỀU chở mấy vần thơ

Chở nàng thi sỉ TÌNH BƠ VƠ sầu

Ôi NHỮNG ĐỐM MẮT HỎA CHÂU

NỦA ĐÊM NGOÀI PHỐ nhuốm màu thê lương

MONG NGƯỜI CHIẾN SỈ sa trường

Vào trong CÁT BỤI gíó sương không sờn

Để ai GIẤC NGỦ CÔ ĐƠN

Để cho CÔ BÉ DỖI HỜN phòng the

Từng đêm TRĂNG SÁNG VƯỜN CHÈ

TRĂNG MỜ BÊN SUỐI nghe se sắc lòng

Quạnh hiu gối chiếc phòng KHÔNG

NGHÌN TRÙNG XA CÁCH nhớ mong ngập trời

NẮNG CHIỀU giăng sợi đơn côi

GIỌT MƯA TRÊN LÁ khóc đời hợp tan

Bao giờ em bước SANG NGANG

Để thôi GIỌT LỆ ĐÀI TRANG không còn

GA CHIỀU ngóng đợi héo hon

TẦU ĐÊM NĂM CỦ vẫn còn đâu đâu

Từng đem TRĂNG RỤNG XUỐNG CẦU

Cho em biết SẮC HOA MÀU NHỚ thương

Cho em ĐÔI BÓNG bên đường

Chung HAI LỐI MỘNG một phương trời hồng

Sá gì giá lạnh ĐÊM ĐÔNG

NỔI BUỒN GÁC TRỌ chờ mong ngày về

Nghìn trùng MẤY DẬM SƠN KHÊ

ĐƯỜNG XƯA LỐI CỦ trăng thề còn đây

Tình yêu NHƯ CÁNH VẠT BAY

LÂU ĐÀI TÌNH ÁI không xây một mình

Từ ngày XẾP ÁO THƯ SINH

ANH ĐI CHIẾN DỊCH đăng trình nặng vai

NGẬM NGÙI cửa đóng then gài

NGƯỜI YÊU CỦA LÍNH không phai má đào

Lỡ khi BIẾT TRẢ LỜI SAO

TÌNH CHÀNG Ý THIÊP ai sầu hơn ai

Đượm nồng TIẾNG SÁO THIÊN THAI

Cho dù NGĂN CÁCH nếu hai mai đầu

Một lòng ĐỪNG NÓI XA NHAU

NGƯỜI YÊU LÝ TƯỞNG trọn câu vẹn thề

Rồi MỘT MAI QUA CƠN MÊ

HAI VÌ SAO LẠC đi về BẾN MƠ

VẮNG XA vẫn mãi đợi chờ

Để em viết tiếp BÀI THƠ CUỐI CÙNG

Có ai THƯONG VỀ MIỀN TRUNG

QUÊ NGHÈO sỏi đá khốn cùng điêu như

KHÚC HÁT ÂN TÌNHTrãi dài

QUÊ MẸ nắng bình minh vui

MƯA TRÊN PHỐ HUẾ sụt sùi

CHO NGƯỜI TÌNH LỠ bùi ngùi vấn vương

VỀ ĐÂU MÁI TÓC NGƯỜI THƯƠNG

NƯẢ ĐÊM THỨC GIẤC lòng tương tư sầu

Dẫu rằng HAI ĐỨA GIẬN NHAU

Vẫn không như thể QUA CẦU GIÓ BAY

Một lần TỪ GIÃ THƠ NGÂY

Là em THEO LÁ VÀNG BAY mất rồi

Dẫu cho CAY ĐẮNG TÌNH

EM SẦU MỘNG tuyệt vời yêu anh

Ân tình GẠO TRẮNG TRĂNG THANH

Làm sao NƯỚC MẮT LONG LANH cạn dòng

Bây giờ TRÊN ĐỈNH MÙA ĐÔNG

NGƯỜI EM XÓM ĐẠO chỉ mong một điều

Thương em HÃYNHỚ NHAU NHIỀU

Hãy xin LÝ LUẬN TÌNH YÊU thế nào

Cũng xin đừng VẪY TAY CHÀO

TÌNH YÊU TRÃ LẠI TRĂNG SAO thật buồn

MỘT LẦN DANG DỞ đau thương

THA LA XÓM ĐẠO thánh đường bơ vơ

Hằng đêm QUÁN NHỎ ĐỢI CHỜ

Ôm sầu LẼ BÓNG vần thơ bẽ bàng

Còn đâu HOA SỨ NHÀ NÀNG

Gặp em trở lại CÔ HÀNG XÓM xưa

Còn đâu HUYỀN THOẠI CHIỀU MƯA

NHỮNG NGÀY THƠ MỘNG đón đưa hẹn thề

Em SAO KHÔNG THẤY ANH VỀ

MIỀN TRUNG THƯƠNG NHỚ tái tê lạnh nhiều

ĐÊM TÀN BẾN NGỰ cô liêu

AI RA XỨ HUẾ hắc hiu tháng ngày

Ôi chaoTHÀNH PHỐ MƯA BAY

KHÓC NGƯỜI TRINH NỬ đắng cay tình đời

TÌNH YÊU CÁCH BIỆT đôi nơi

NGẬM NGÙI cắn chặt bờ môi nhạt màu

BAO GIỜ TA GẶP LẠI NHAU

NỔI BUỒN HOA PHƯỢNG giọt sầu ly tan

Anh XIN TRẢ LẠI THỜI GIAN

ĐƯA EM VÀO HẠ thênh thang vùng trời

Thật tình ANH BIẾT EM ƠI

DƯ ÂM ngày mộng ngàn đời khó quên

CĂN NHÀ MÀU TÍM êm đèm

MỘT TRỜI THƯƠNG NHỚ làm nên chuyện tình

NÉT BUỒN THỜI CHIẾN điêu linh

Ráng đi em CHUYỆN CHÚNG MÌNH tính sau

TÌNH ANH LÍNH CHIẾN địa đầu

Trao em ÁO ĐẸP NÀNG DÂU mai này

CHIỀU MƯA BIÊN GIỚI có hay

ĐÊM BUỒN TỈNH LẺ tháng ngày héo hon

TÌNH YÊU CÁCH BIỆT mõi mòn

SAO ANH LỖI HẸN em còn đơn côi

Ngày MAI ANH ĐI XA RỒI

ĐÒ TÌNH LỠ CHUYẾN bờ môi nhạt nhoà

TÀU ĐÊM NĂM CỦ mấy toa

BIỆT LY em tiễn cành hoa hồng vàng

NỔI LÒNG mang tận quan

như vai nặng HÀNH TRANG GIÃ TỪ

Phương này VẦNG TRÁN SUY TƯ

Xem như GIÂY PHÚT TẠ TỪ trong đêm

Mà SAO EM NỞ ĐÀNH QUÊN

RỪNG CHƯA THAY LÁ gọi tên bốn mùa

Tiền đồn THÁNG SÁU TRỜI MƯA

Trọn tình thương nhớ CHO VỪA LÒNG EM

Trở về MỘT CHUYẾN BAY ĐÊM

VÙNG TRỜI NGÀY ĐÓ càng thêm mặn

tình TRĂNG SÁNG ĐỒI THÔNG

CƠN MÊ TÌNH ÁI phiêu bồng lãng du

Ngõ hồn lạc lối VƯỜN THU

MỘT ĐÊM KHÔNG NGỦ ngục tù con tim

Ngày mai anh BIẾT ĐĂU TÌM

LINH HỒN TƯỢNG ĐÁ im lìm bơ vơ

Đắm chìm THU VỚI NÀNG THƠ

CHUYỆN NGƯỜI ĐAN ÁO đợi chờ đêm đông

Xin em ĐỪNG TRÁCH DIÊU BÔNG

BUỒN VƯƠNG MÀU ÁO má hồng chưa phai

Sao em NHƯ TIẾNG THỞ DÀI

NGHẸN NGÀO lệ đắng giọt đài trang tuôn

Để cho TỪ ĐÓ EM BUỒN

NẾU MAI ANH CHẾT chim muôn gọi đàn

TÌNH YÊU VỖ CÁNH băng ngang

GA CHIỀU PHỐ NHỎ đèn vàngxót xa

Phận nghèo mang KIẾP CẦM CA

ĐIẸU RU NƯỚC MẮT phòng trà từng đêm

THỀM TRĂNG còn đọng môi mềm

GIỌNG CA DĨ VÃNG buồn thêm nản lòng

Cho em BẢY NGÀY ĐỢI MONG

SAO ANH KHÔNG ĐẾN phòng không cuối tuần

Anh còn VỌNG GÁC ĐÊM SƯƠNG

CHIỀU MƯA BIÊN GIỚI còn vương giặc thù

BỐN VÙNG CHIẾN THUẬT mật khu

Bên RỪNG LÁ THẤP sương mù giăng giăng

Trên đồi HOA TÍM BẰNG LĂNG

NHỚ MẦU HOA TÍM đêm trăng thuở nào

Chuyện tình HÒ HẸN trăng sao

PHÚT ĐẰU TIÊN ắy nghe xao xuyến lòng

LẶNG THẦM hoa tím bên sông

Ngập ngừng GỎ CỬA hằng mong trao nàng

KỂ TỪ ĐÊM ĐÓ thênh thang

ĐƯỜNG LÊN SƠN CƯỚC vai mang chử tình

Đếm từng sợi NẮNG THỦY TINH

Để riêng em mãi NHỚ MÌNH ANH THÔI

Đường tình NHẬT KÝ ĐỜI TÔI

CÁNH BUỒM CHUYỂN BẾN nhẹ trôi im lìm

CHIỀU VỀ trên những đồi sim

TÌNH THƯ CỦA LÍNH gởi niềm riêng em

Có loài HOA NỞ VỀ ĐÊM

Một loài HOA TRẮNG mang tên là quỳnh

Gót chân NGƯỜI LÍNH CHUNG TÌNH

BẠC MÀU ÁO TRẬN vẫn tình không phai

Lối về hẹn một ngày mai

ĐƯỜNG XƯA LỐI CỦ sánh vai tình hồng

Bây giờ em THẤY GÌ KHÔNG

Làm sao em biết NỔI LÒNG NGƯỜI ĐI

Bây chừ ĐÔI NGÃ CHIA LY

Cho NGƯỜI Ở LẠI CHARLY nghìn trùng

Đường chiều phủ kín MƯA RỪNG

NGƯỜI GIÀU CỮNG KHÓC trời rưng rưng sầu

Cạn nguồn GIÒNG LỆ THƯƠNG ĐAU

Thương HÀN MẠC TỬ sớm mau lìa trần

PHÙ DU kiếp sống chinh nhân

ĐOÀN NGƯỜI LỮ THỨ bước chân âm thầm

Và SAO CHƯA THẤY HỒI ÂM

Của người TÌNH LỞ TRĂM NĂM đợi chờ

Dẫu rằng TÌNH LÀ SỢI TƠ

Dẫu rằng em vẫn BƠ VƠ cuối tuần

Phương này PHIÊN GÁC ĐÊM XUÂN

BUỒN VUI ĐỜI LÍNH trầm luân tháng ngày

chiều nào TỪ GIÃ THƠ NGÂY

Người đi chinh chiến vui vầy nước non

Bao giờ sông núi vẫn còn

TÌNH ANH LÍNH CHIẾN chưa sờn chí trai

TÌNH ANH BIỂN RỘNG sông dài

Trời vào xứ mộng THƯƠNG HOÀI NGAN NĂM

Gió sương DẤN BƯỚC THĂNG TRẦM

BÂY GIỜ THÁNG MẤY lạnh căm ngoài trời

Lỡ như PHỐ VÁNG EM RỒI

Tình mình ĐOẠN TUYỆT lệ rơì rớt sầu

MAI LỠ HAI MÌNH XA NHAU

Cầm bằng nước chảy QUA CẦU GIÓ BAY

HẬN NGƯỜI sao dể đổi thay

Và anh BIẾT NÓI GÌ ĐÂY một lời

Em QUỲ LẠY CHÚA TRÊN TRỜI

Sao cho em lấy được người em yêu

Bây giờ em ĐỔI THAY chiều

NGƯỜI THƯƠNG không lấy chọn nhiều lợi danh

Thà yêu NGƯỜI ĐẸP TRONG TRANH

Còn hơn TÌNH PHỤ nở đành đắng cay

Thôi rồi THUNG LŨNG CHIM BAY . . . !


KHUYẾT DANH


Mấy ai hiểu TÂM SỰ NGƯỜI LÍNH TRẺ ...
BIỆT KINH KỲ ... cầm súng giữ Quê Hương,
GÓT CHINH NHÂN dẫm nát vạn nẻo đường,
Mang hạnh phúc cho MÙA XUÂN CỦA MẸ.

Lính có mặt TRÊN BỐN VÙNG CHIẾN THUẬT,
ĐÊM TIỀN ĐỒN lạnh buốt dưới mưa rơi,
Hay đêm xuyên RỪNG LÁ THẤP xa xôi,
Mồ hôi đổ trên môi thành BIỂN MẶN.

Người Tổ Quốc Không Gian nhìn TUYẾT TRẮNG,
Kẻ Đại Dương ngắm HOA BIỂN mộng mơ ;
TẤM THẺ BÀI treo vội vã chơ vơ,
TRÊN ĐẦU SÚNG tiễn một người vừa khuất !

Ngậm ngùi hát CHO MỘT NGƯỜI NẰM XUỐNG,
Viên đạn đồng ... một KỶ VẬT CHO EM,
NHỮNG NGÀY XƯA THÂN ÁI thật êm đềm,
Đêm hò hẹn TRĂNG TÀN TRÊN HÈ PHỐ.

NÓ VÀ TÔI không bao giờ gặp nữa,
Nó muôn đời NGƯỜI Ở LẠI CHARLIE,
Lá Quốc Kỳ phủ kín MỘT NGƯỜI ĐI,
Giây PHÚT CUỐI nghiêm mình chào vĩnh biệt !

NGÀY TRỞ VỀ ... ôi trăm ngàn cay đắng,
Kẻ lao tù ... NGƯỜI DI TẢN BUỒN tênh ;
ĐÊM NGUYỆN CẦU ... Tôi cầu nguyện ơn trên ...
Ngày dựng lại CỜ BAY Thành Quảng Trị ./.

Mưa buồn VỌNG GÁC ĐÊM SƯƠNG,
NHỚ NGƯỜI YÊU nhỏ phố phường ngày nao,
LỜI TÌNH VIẾT VỘI gởi trao,
TÌNH THƯ CỦA LÍNH trăng sao là đèn,
CHIỀU MƯA BIÊN GIỚI nhớ em,
Những lần hò hẹn PHỐ ĐÊM đèn mầu,
Bây giờ BIẾT TRẢ LỜI SAO,
NGƯỜI THƯƠNG KẺ NHỚ xa nhau ngút ngàn,
Đôi ta HAI TRÁI TIM VÀNG,
ĐÊM BUỒN TỈNH LẺ muôn ngàn nhớ thương,
MƯA TRÊN PHỐ HUẾ mù sương,
MƯA RỪNG giăng lối phố phường buồn tênh,
ĐÊM VỀ TƯỞNG NHỚ mông mênh,
SẦU ĐÔNG lạnh giá chênh vênh nỗi sầu,
Chiều nay trên BẾN GIANG ĐẦU,
LÍNH XA NHÀ nhớ mãi câu ước thề,
24 GIỜ PHÉP anh về,
TÚP LỀU LÝ TƯỞNG đam mê rã rời,
TÌNH ANH LÍNH CHIẾN em ơi,
Lòng anh đã hứa MỘT ĐỜI YÊU EM ./.

Trời khuya MỘT CHUYẾN BAY ĐÊM,
Lững lờ TUYẾT TRẮNG êm đềm nhẹ trôi,
Nhớ thương NGÀY ĐÓ XA RỒI,
Tay trong tay bước NHỮNG ĐỒI HOA SIM,
TUỔI HỌC TRÒ biết sao tìm,
NỖI BUỒN HOA PHƯỢNG đã chìm vào mơ,
ĐỔI THAY sao đến bất ngờ,
Em SANG NGANG để thẫn thờ trong tôi,
TÌNH ĐỜI như áng mây trôi,
Tình em ẢO ẢNH hợp rồi lại tan,
VÒNG NHẪN CƯỚI đó em mang,
NGHẸN NGÀO tôi quấn khăn tang tim mình,
Gởi em LỜI KẺ ĐĂNG TRÌNH,
Chúc em hạnh phúc ... HẬN TÌNH tôi mang !

May.05.2009
Hoàng Nhật Thơ
"ĐTTS"


MGĐ3060- Trớ Trêu







TRỚ TRÊU

Ai làm ra cảnh trái ngang?
Làm cho tình nhỏ ly tan sớm chiều
Chiều buồn lòng cũng quạnh hiu
Tách trà, ly rượu nhớ nhiều về em

Sương rơi giá lạnh từng đêm
Sân nhà vắng vẻ càng thêm đau lòng
Mười năm lạnh lẽo cô phòng
Nay tóc điểm bạc còn trông mong gì?

Em đi ngày ấy xuân thì…
Đến nay thành cánh chim Di cuối trời
Đợi người từ thủa đôi mươi
Đến nay thì đã rã rời nét trăng...

Tiếc chi chiếc áo mây choàng
Vân hoa một thoáng mờ toang mắt nhìn
Thấy gì chút phân, lênh đênh
Nghìn xưa rớt nhẹ bên thềm dấu sơn...

Từ em trút áo nghe buồn
Biết nghìn sau chẳng có còn gì đâu
Người chìm dưới lũng xa sâu
Hoàng hôn phủ lối bóng câu vô thường...

Đợi người....thấy mãi mù sương
Áo mây vừa khoác tuyết vương hình hài
Lạnh lùng cánh hạc ban mai
Rớt đâu ...chút nhớ...nhạt phai áo màu....

Còn đây tấm áo lụa nhàu
Hành trang kỷ niệm chứa bao nhiêu tình
Giờ đây ngồi ngắm một mình
Tưởng tượng ra bóng dáng hình yêu thương

Xa nhau mười mấy năm trường
Em ơi còn nhớ con đường ngày xưa?
Con đường ngày ấy trong mưa:
Cầm tay anh hỏi, em chưa trả lời...

Bây giờ xa cách ngàn khơi
Em ơi còn nhớ những lời ngày xưa?
Trời buồn trời đổ cơn mưa
Em nơi phương ấy vẫn chưa trả lời...

Chờ em chờ mãi một đời...

Thưa anh , cùng với những lời thiết tha
Phải chăng mình quá cách xa
Thì đành câm nín vỡ òa trong tim...

Giờ đây biết nẻo đâu tìm
Mênh mông sóng nước cánh bìm giạt trôi
Xa anh nức nỡ hồn côi
Một thân lưu lạc một đời tha hương...

Ngắm nhìn bóng đã tà dương
Tình ta xa quá sầu thương đôi bờ
Người đi , kẻ ở , đợi chờ...
Vườn trăng rơi rụng , tiếng thơ bàng hoàng...

Nam Phương Nhạn-Hồng Sang

MGĐ3059- Tình Buồn Áo Trắng



TÌNH BUỒN ÁO TRẮNG

Áo trắng em ngồi chờ đợi ai.
Lòng anh vương vấn đã bao ngày.
Yêu em trong nỗi sầu vạn cổ.
Nhớ nhung một tà áo trắng bay.

Áo trắng ngày xưa cuộc tình sầu.
Cuộc tình diễm tuyệt lắm thương đau.
Thề non hẹn biển trăng sao đó.
Duyên kiếp không thành nỗi đớn đau.

Yêu nhau thuở ấy áo trắng bay.
Đường xưa hò hẹn những tháng ngày.
Giờ đây vắng bóng đường hoang lạnh.
Cuối đường ẩn hiện áo trắng bay.

Tình yêu ngày ấy đã đong đầy.
Bao nhiêu mộng đẹp nguyện ước xây.
Mà sao trời nỡ làm tan nát.
Hợp tan mang nặng nỗi đắng cay...


Ta yêu nhau năm em mười sáu tuổi.
Và tình đó ngay từ buổi ban đầu.
Mình mơ hồ chưa hiểu rỏ chữ yêu.
Chưa biết tính những điều hơn lẽ thiệt.

Tuổi mười sáu con tim em thánh thiện.
Không hận thù chưa biết nếm thương đau.
Hai chúng ta trong ánh mắt nhìn nhau.
Hồn trinh bạch cũng như tờ giấy trắng.

Anh yêu Hạ...khi em yêu trời nắng.
Anh nhớ mây , khi em thích sương mù.
Yêu lá vàng khi em thấy mùa Thu.
Anh - cất tiếng hát lời ru em thích.

Ta đâu biết tình yêu là bi kịch.
Là dòng sông vô định của thời gian.
Là đau thương nước mắt tựa mưa ngàn.
Là hệ lụy là vô vàn ngang trái.

Hai chúng ta yêu nhau không ngần ngại.
Dâng cho nhau với tất cả niềm tin.
Nhưng quê ta vận nước quá điêu linh.
Đành khóc hận cho tình mình tan vỡ...

Phạm Sĩ Trung-Hồng Sang

MGĐ3058- Tình Thân

Tình Thân

Cuộc đời như thể con thoi
Nay đây mai đó tình côi lỡ làng
Người thì cất bước sang ngang
Bỏ quên kỷ niệm cùng trang ân tình
Nửa đời sống kiếp lãng linh
Trông về cố quận chĩ mình ta đau
Nhớ thương , thương nhớ dạt dào
Vần thơ nhẹ trải cho xao lãng buồn ...

Đêm qua nước chảy về nguồn
Tiếng tiêu thổn thức gợi buồn bơ vơ
Bao nhiêu năm ...vẫn hững hờ
Bèo trôi , phận bạc , mịt mờ bến xuân
Trăng xa nhưng ánh trăng gần
Đàn run nhạc trổi run vần câu thơ
Có nghe khúc hát đợi chờ
Thuyền trôi sóng vỗ , đôi bờ quạnh hiu ...
Cái bà hàng xóm nhà bên
Buồn buồn bả cứ gọi tên mình hoài
Cứ kêu nhậu nhẹt lai rai
Điều binh khiển tướng đánh bài thâu đêm
Vợ chồng chẳng được thuận êm
Mình thì miệng cứng lòng mềm chẳng yên
Bị bà hàng xóm làm phiền
Bà nhà thì cứ xỏ xiên tối ngày
May mà niệm phật ăn chay
Bằng không chắc đã mập thây mình rồi
Mình nào đâu dám lôi thôi
Nguyện lòng vợ chúa chồng tôi suốt đời
Dù rằng đêm có lệ rơi
Dù ngày quần quật hết hơi vì làm
Sức còn đâu nữa mà tham
Thấy ai nhiều vợ cũng ham quá trời
Gặp bà hàng xóm lã lơi
Biết mình có cứng suốt đời hay không


Bởi ...tui là gái hổng chồng
Cho nên tui mới ...phải lòng anh Rong
Thì anh ráng "gò" Bả xong
Mở cưả chạy dzòng , anh quẹo dô tui ...

Láng giềng , hàng xóm ...lui cui ...
Anh chạy qua giúp tối thui tắt đèn
Cho dù Bả nhà ...lèng èng
Thì ông dỗ ngọt một phen ...cho rùi ...

Dợ dzui , Bà hàng xóm ...dzui
Thân ông ở giữa , cũng nguôi cơn buồn
Mần trai ...đứng giữa núi non
Tả xông hữu đột , cho tròn phận trai ...

Thui thì ... ta lập phòng II
Ngày chẳng , Bà Chánh ...lẻ , mai Bà Nhì
Quyết tâm hổng có phân bì
Chị thì phận chị , em thì phận em ...

Tui tính như dzậy ...ông xem ...
Nếu ông đồng ý ...mình lèm ...tiệc dzui
Đải , mời MỘT GÓC PHỐ thui
Bạn bè , thân hữu ...dzui chơi dzài ngày ...

5 Trầu kí tơn

MGĐ1048- ...Rừng Lá-Nguyện Cầu


Ở Lại Rừng Lá

Anh , người Lính chiến em thương
Dáng người cao ốm , hiền lương ôn hòa
Truyền Tin của Đại Đội 3
Sư Đoàn 18 thật là oai phong .


Làm trai giử núi gìn sông
Để người em gái an lòng hậu phương
Dừng chân , chưa sạch bụi đường
Thôi , em ở lại chiến trường anh đi .

Thẻ Bài , tặng buổi chia ly
Em hảy cầm lấy , buồn chi trong lòng
Thân trai , là của núi sông
Để anh thỏa chí tang bồng nam nhi .

Mùa Xuân năm ấy anh đi
Mùa Xuân này nữa anh thì biệt tăm
Chiều nay Lính chiến về thăm
Bạc màu áo trận , bụi hồng lấm vai .

Sư Đoàn 18 thật oai
Địa danh Rừng Lá nhớ hoài chiến công
Có người con gái bên sông
Chờ anh Lính trẻ đi không trở về .

Thẻ Bài tay cứ mân mê
Miệng thì lẫm bẫm "không về thật sao ?"

Hồng Sang

Nguyện Cầu

Tháng này , ngày ấy năm xưa
Anh đà nằm xuống cho vừa nhớ thương
Mình em chiếc bóng bên đường
Nhớ anh , em khóc Tiếc Thương một đời ...

Xa xôi cách biệt phương trời
Anh có nghe được những lời em ca
Bao năm sương gió trời xa
Em vẫn nhớ mãi ngọc ngà Quê ơng ...

Thăng trầm kiếp sống gió sương
Hình xưa , bóng cũ mãi vương trong lòng
Góa Phụ Tháng Tư ...khóc chồng
Bao nhiêu năm đó mà lòng còn đau ...

Hồng Sang

MGĐ1047- Vọng Cố Hương



Chiều nay nhìn áng mây trời
Có con chim lẻ nhớ về cố hương
Dù ai trôi giạt muôn phương
Cây đa vẫn đợi vẫn thương con đò .

Đất Quê Hương vẫn thơm tho
Ấm lòng dân Việt , câu hò , điệu ru
"Bướm vàng đậu ngọn mù u "
Người đi xa xứ ...lời ru ...càng buồn ...

Hồng Sang