Giọt Buồn Không Tên

chân qua vạn nẻo đường
Thị thành hoang vắng phố phường quạnh hiu
Hồng trần bám nhạt bờ rêu
Sang
ngang gặp gió xoay chiều đớn đau
Còn xa lià chốn chôn nhau
Mãi chưa dứt khoát niềm đau nỗi buồn
Giọt lệ khóc kiếp tha hương
Buồn nghe cuồn cuộn trong hồn sóng xao
Không gian u uất một màu
Tên ai thầm gọi nghe đau đớn lòng ...

HồngSangHồngSangHồngSangHồngSangHồngSangHồngSangHồngSangHồngSangHồngSangHồngS

PhotobucketPhotobucket

Visitor Map

Thứ Năm, 14 tháng 7, 2011


Click this bar to view the original image of 986x725px.



TRONG M
ẮT EM
Mắt em là một vì tinh tú
Soi xuống giang hà soi phố
đêm
Đẩy bóng thềm mây bay hoang lạc
Cho ta ánh lửa thắp buồng tim
Có gì trong mắt em mà nhớ
Có phải hồ gươm sóng hẹn hò
Nơi
đó ngày lên trăng sao vỡ
Choáng ngợp hồn ta đến dại khờ
Từ trong đáy mắt em vô lượng
Long lanh đài các sóng xây thành
Ru giấc
điệp ngàn qua lối mộng
Lung linh hoa nắng chọc trời xanh
Từ
đáy mắt em là khe núi
Phiến đá ngủ mềm đợi hóa thân
Là con bướm lượn vườn hoa thắm
Nhả sợi tơ sa lụa trắng ngần
Em ơi buông hết thời hoa mộng!
Thả nổi theo dòng nước cuốn trôi
Có phải bóng kia tan rồi hợp
Mong manh hư ảo giữa sông
đời.

Đỗ Vĩnh Khanh

TIẾNG THƠ EM




Tặng Hồng Sang để nhớ mùa hoa bưởi một thời ly loạn.
Em đã cài lên mái tóc,hình cho đề tựa bài thõ TRONG MẮT EM.

Thõ em đem phổ ra thành nhạc
Hát tặng cho "mình" vui chút thôi
Dưi trời sương giá đêm luân lạc
Phố đèn giăng mắc ánh nguyệt soi
Khãy khúc nhạc trầm ngân nức nở
Hồ cầm rung rẫy lạnh đường tơ
Hoa lá ngoài song chừng như vỡ
Con nhện giăng tõ nhả sợi buồn
Nõi đây hát bài ca "làng Bưi"
Nhớ mùa hoa bưi nở rưng rưng
Hương hoa làng Bưi mùa tao loạn
Em ưp hưõng nồng bao nhớ nhung
Nắn nót cung đàn trên phím lạnh
Đưa tiếng thơ em xuống vũng đời
Hát tặng cho ngưi thương hương bưi
Mắt vời theo tiếng nhạc đêm vơi
Say hát lời thõ phổ nhạc buồn
Biết rằng chỉ làm khổ nhau hơn
Năm mùa lá chết, năm năm nhớ
Trong ánh thu vàng nhuộm khói sưõng
Nếu mai bưm "ngủ" trên nhành liễu
Ai ngưi nương bóng lá Thu phân
Dõi hồn lãng tử đời khinh bạc
Thổi khúc tiêu vàng gọi cố nhân.

Đỗ Vĩnh Khanh

Lời ai đó nghe chìm trong nỗi nhớ
Sao nghe buồn như lắng đọng hồn thơ
Đưa em về với kỷ niệm xa mờ
Khung trời cũ của một thời xưa ấy .

Thơ anh viết , gió quyện vào trang giấy
Mát hồn em lời ngọt ngát hương nồng
Đò đi rồi ...còn lại chỉ dòng sông
Thôi anh nhé , kiếp sau mình tương ngộ ...

hongsang


Quote Originally Posted by Hồng Sang View Post
Để Ta...

Để ta hiu hắt tiêu điều
Để ta tiều tụy men chiều chiều say
Để ta mòn mỏi hao gầy
Để ta mài miệt tháng ngày gian nan
Để ta nài nỉ thời gian
Để ta rộng bước giang san ta về...

hs


Kia ai than thở não nề
Bên bờ hiu quạnh ê chề nỗi đau
Tóc xanh nay đã uá màu
Chuyện vui hôm trước, hôm sau rối bời
Men rượu một chén đầy vơi
Làm sao chuốc hết cõi đời gian nan
Chị về rộng bước giang san
Mà lòng u uẩn, lệ tràn cơn say
Nửa khuya bình cạn trên tay
Để hồn vỡ mảnh, từng ngày hắt hiu

Trúc Lan

Ca dao vang vọng từng chiều
Khi em lê bước xiêu xiêu về nhà
Ngừơi ta thây kệ người ta
Sao mình cứ mãi để mà nhớ thương ..

HS

Dòng Đời Của Trầu

Quote Originally Posted by Hồng Sang View Post

Để Ta...

Để ta hiu hắt tiêu điều
Để ta tiều tụy men chiều chiều say
Để ta mòn mỏi hao gầy
Để ta mài miệt tháng ngày gian nan
Để ta nài nỉ thời gian
Để ta rộng bước giang san ta về...

hs
Dzì dzị, dzì dzị
Phá bà Trầu nà
Để thênh thang bước u mê
Ta đi như nhảy sóng ... về hoàng hôn
Môi thèm hôn ... mắt cần hôn
Có ai hong
Để cho hồn ghé thăm

An dzui nha chị !
Hun nàÔm lun nà

lao Nong
Thao Thức

Tung chăn , dậy , tưởng sáng rồi
Thì ra chẳng thấy mặt trời , buồn hiu
Thấy mình với nỗi cô liêu
Đành thôi một buổi đăm chiêu nhìn trời .

Thấy mây u ám trên khơi
Gió vi vu mãi từng lời nĩ non
Chợt ra cuộc sông mất - còn
Hợp tan tan hợp héo hon một đời .

hs

Dòng Đời Của Trầu



TÓC EM
Riêng tặng nữ sĩ Hồng Sang

Tóc em buông xõa xanh màu liễu
Tựa hình cánh nhạn vẽ đường mây
Mắt ta đắm đuối nhìn không mỏi
Giáng mộng ven trời ngây ngất say .

Tóc em vươn màu xanh cỏ biếc
Chọc giận trời cao nắng nhạt màu
Hoa lá hờn ghen không lay động
Lòng ta toan tính chuyện mai sau .

Hẹn đến kiếp sau mình týõng ngộ
Ta làm con bướm thả phấn bay
Rắc hương hoa trắng vườn tình ái
Em hái nụ hồng trên ngón tay .

Nếu mai em trở lại trần gian
Ta làm cánh én mỗi xuân sang
Hót lời hoang dại bên ô cửa
Ru em say ngủ dệt mộng vàng .

Vẫn biết không gian sẽ chuyển màu
Thời gian rải xuống nổi thương đau
Nếu mà ta giữ em lại được
Cần chi phải hẹn đến kiếp sau .

Nếu mai ta khép trong mồ lạnh
Vần thõ sẽ liệm giữa giá băng
Còn ai nhóm lửa đêm huyền hoặc?
Cho khói sương vàng theo gió trăng .

Nõi ấy sương khuya chừng nhỏ lệ
Ưót lối đi về lạc dấu đêm
Hành trang kỷ niệm cài lên tóc
Còn gì đâu nữa… nhớ nhung thêm.

Winter height thôn trang, 11-6-2011
Đỗ Vĩnh Khanh

Cám ơn anh , một ngày vui
Cám ơn sợi nắng cùng tôi giải sầu
Thơ anh như ngọn nến sâu
Đâm xuyên qua trái tim đau một người ...

HS

Thứ Hai, 13 tháng 6, 2011

Chuyện Tình Buồn









Trình bày: Lại Khánh
Thơ: Thi sĩ Hồng Sang
Phổ nhạc: Mai Đằng
Hoà âm: Trịnh hoài Nhơn

Thứ Tư, 1 tháng 6, 2011

Hợp Khúc
Originally Posted by lyquangchinh

Ngày xưa con mắt chưa lòa
Và môi chưa biết ba hoa đó người
Hai câu lục bát còn tươi
Như tình mưa nắng tặng đời không ngơi
Một lần là một mà thôi
Em đừng có sợ ba hồi đổi thay
Bao giờ trái đất còn quay
Còn tình anh đó đêm ngày ... bên em
Vui buồn em cứ mở xem
Ở trang Một Góc Phố ... kèm cặp nhau
Chưa hun mà má đỏ au
Giờ hun cho biết vàng thau ..............thau vàng ...

An dzui !An dzui !

Cám ơn ..nói nhỏ nghe chàng
Để cho gió thổi qua làn tóc thơm
Em dìa mơ một vòng ôm
Cái hun thắm thiết ...cái ôm mặn nồng ...
không dziên số dzợ chồng
Dù còn cách trở núi sông bạt ngàn
Cái hun dù có muộn màng
Trầu em vẫn đợi ...hỡi chàng Lão Nông ...

5 Trầu

Thứ Ba, 31 tháng 5, 2011

Re: Cổ Văn

"Trả tôi về Tuổi Dại"

Hằng năm cứ vào cuối thu , lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc , lòng tôi lại nô nức nhớ lại kỷ niệm xưa , hình ảnh cũ ,cái kỷ niệm đầu đời của buổi tựu trường .
Tôi quên làm sao được cái thuở ngu ngơ ấy , xúng xính trong bộ đồ mới , guốc mới , cái thùng thiếc cũng mới toanh màu xanh da trời , mà Ba tôi cho trong lần ông đi ChợLớn mua về , trong thùng ôi thôi đủ thứ : 1 cuốn vở mới 50 trang , 1 tờ giấy chậm màu cam , 1 cái bảng đen , 3 cục phấn màu xanh , đỏ , trắng , 1 cây thước , 1 cây viết ngòi lá tre và 1 bình mực màu tím ...
Ôi cái hình ảnh một cô bé nhà quê lần đầu tiên đến trường với gương mặt ngơ ngác cứ cầm chặt tay của Ngoại không dám buông ra ...
Buổi sáng hôm ấy Bà Ngoại tôi âu yếm nắm tay tôi đi trên con đường làng , đã dài mà còn quanh co quằn quèo . Con đường này tôi đã quen thân lắm ......mà sao lần này tự dưng tôi thấy là lạ , giống như cảnh vật xung quanh tôi dường như có chút gì thay đổi chăng ?
Dọc đường thấy mấy đứa bạn cở bằng tôi , cũng áo quần tươm tất , nhí nha nhí nhảnh gọi tên nhau ơi ới ...chúng không lộ bộ mặt lo âu giống tôi .
Trước sân trường làng dầy đặc cả người , người nào người nấy cũng áo quần tươm tất , sạch sẽ và những gương mặt rất ư là rạng rỡ .Riêng tôi , tôi cứ mãi rục rè nép sát vào lòng Bà Ngoại , vì đó là lần đầu tiên tôi đến "nó" còn quá xa lạ với tôi , tôi đảo mắt nhìn chung quanh , nào là bản đồ treo trên tường ...v ..v ..Sân trường thật rộng , những đứa bạn mạnh dạn chạy tung tăng , còn tôi , trong lòng tôi đăm ra lo sợ vẫn vơ ....cũng có một vài bạn mới còn bỡ ngỡ như tôi , cũng nép vào những người thân , cũng chỉ thập thò nhìn len lén hay bước đi từng bước nhẹ , giống như những con chim non đang đứng bên bờ tổ , nhìn quãng trời rộng muốn bay nhưng còn ngập ngừng e sợ ...Sau một hồi trống thúc dội , mấy người học trò cũ đến sắp hàng để đi vào lớp . Tôi cảm thấy lo sợ hơn vội bấu chặt tay Ngoại thêm . Thầy Giáo Tênh bước ra đọc tên từng người , đến khi ông đọc tên tôi , tôi vẫn còn đứng trơ trơ ra , nên Ngoại tôi gở tay tôi ra và bảo :
-Dô đi con .
Chừng đó tôi mới nhớ là tôi tên Hồng Sang . Vì ở nhà cứ kêu tôi là con gái Trầu hoài ...Tự nhiên tôi giựt mình và lúng túng , thì Thầy Giáo đến bên chúng tôi và nói sẽ :
- Vậy là các em được vào lớp năm , các em phải gắng học để khỏi phải phụ lòng Cha Mẹ nghen . Thôi các em sắp hàng vào lớp .
Tôi cảm thấy sau lưng tôi có một bàn tay dịu dàng đẩy nhẹ tôi tới trước , quay đầu lại lưu luyến nhìn Ngoại , tôi thút thít , một bàn tay vuốt nhẹ tóc tôi với giọng từ tốn :
- Các em đừng khóc , trưa nay là các em về rồi mà .

Mùi vở mới xông lên trong lớp , những câu làm quen mộc mạc đem lại cho tôi chút yên tâm , cô bạn ngồi kế bên làm quen :
- Tên trò đẹp quá , còn tui tui tên Hoàng .
Tôi nhìn người bạn mới ngồi bên tôi mà trong lòng thấy vui vui , sự bỡ ngỡ ban đầu cũng tan biến , cả lớp êm lặng chỉ còn nghe tiếng phấn Thầy viết lên bảng đen ....

" Khi Thầy viết bài bụi phấn bay bay"





5 Trầu

Chủ Nhật, 29 tháng 5, 2011

Để Ta

=Để Ta=

Để Ta... Để ta hiu hắt tiêu điều
Để ta tiều tụy men chiều chiều say
Để ta mòn mỏi hao gầy
Để ta mài miệt tháng ngày gian nan
Để ta nài nỉ thời gian
Để ta rộng bước giang san ta về...