Giọt Buồn Không Tên

chân qua vạn nẻo đường
Thị thành hoang vắng phố phường quạnh hiu
Hồng trần bám nhạt bờ rêu
Sang
ngang gặp gió xoay chiều đớn đau
Còn xa lià chốn chôn nhau
Mãi chưa dứt khoát niềm đau nỗi buồn
Giọt lệ khóc kiếp tha hương
Buồn nghe cuồn cuộn trong hồn sóng xao
Không gian u uất một màu
Tên ai thầm gọi nghe đau đớn lòng ...

HồngSangHồngSangHồngSangHồngSangHồngSangHồngSangHồngSangHồngSangHồngSangHồngS

PhotobucketPhotobucket

Visitor Map

Thứ Năm, 28 tháng 10, 2010





















Xa xăm khói bụi giăng mù
Bước chân lữ thứ lãng du một thời
Đất người mỏi gót rong chơi
Hành trang nặng trĩu một đời thương đau.

Bôn ba mái tóc pha màu
Thời gian như những con tàu xa ga....
HS
Ngọt ngào nhớ tháng năm qua
Tình còn nguyên vẹn tóc đà bạc sương
Quê nhà dõi bóng… tha hương
Tình đầu gói chặt, sầu vương gom đầy!

Chiều thu nhạt nắng, mưa bay
Đợi người xa xứ …bên ray đường tàu.
HL
GA CHIỀU=
















Ga chiều buồn lắm mưa mau
Lòng người lữ khách nhuốm màu cố hương
Mưa rơi thấm ướt mặt đường
Ướt lòng cô lữ nhớ thương dặm ngàn...

Mỗi lần gió chuyễn mùa sang
Ngẫn ngơ xót dạ bàng hoàng lắm ru
Nhìn trời mưa gió vi vu
Lòng người lữ thứ càng u uẩn lòng ...
=hong sang=
Thu tàn gom lạnh nên Đông
Cố hương gom nhớ để không quên mình
Chuông chùa vọng giữa không thinh
Tàn thu còn lại chút tình chớm đông

Mưa giăng giăng cả đáy lòng
Buồn trôi trôi cả duyên nồng ngày xưa!
HL
Chiều nay trời đổ giọt thưa
Cơn mưa trút xuống như lùa tóc mai
Gió chiều thổi lá thu bay
Câu thơ rẽ sóng chèo quay giữa dòng.

Lênh đênh như thoáng phiêu bồng
Mưa chiều cứ đổ bong bong đất trời...
HS




Đau lòng chi lắm mưa ơi...!
Mà sao xối xả lệ rơi khôn cầm?
Vì người nghĩa nặng tình thâm
Hay vì nghịch cảnh mưa tầm tả tuôn?

Mưa rơi thêm nặng nỗi buồn
Chia tay hai ngả gió luồn buốt tim
HL

Tiếng thơ đọng giữa màn đêm
Cơn mưa tí tách khua thêm cuộc tình
Ngu ngơ chỉ biết lặng thinh
Mặc cho mưa khóc bên mành nĩ non...

HS


.



HS

Cảnh buồn dạ cũng héo hon
Người xưa xa xứ biết còn nhớ chăng?
Những chiều mây núi dăng dăng
Đêm thu mòn vẹt ánh trăng cuối tuần

Nhớ nhung trong dạ bần thần
Nhớ ai nhớ mãi những lần kề vai
Tối đèn nhớ cảnh sáng mai
Một mình nhớ buổi cùng ai sum vầy...!
HL

Gió chiều lay nhẹ vai gầy
Chợt nghe tiếng sáo lòng đầy ước ao
Thời gian ơi , đừng qua mau
Để ta tìm lại năm nào tuổi thơ.

Trăng đêm không sáng , nên mờ
Soi từng chiếc lá bên bờ thu rơi
Thu về nhớ quá ai ơi
Lá vàng từng cánh rã rời dưới trăng...

HS




Thứ Tư, 27 tháng 10, 2010


Không có Bài Mới







TIẾNG THƠ EM
Cho em bài thơ mùa lá chết,
Một trái tim không bến hẹn.
Thời "Một Góc Đời " em lẻ loi
Ngày tháng qua cố lãng quên



"Thơ em anh phổ ra thành nhạc"
Hát tặng cho" mình" vui chút thôi
Nếu mà em biết đừng oán trách
Một gã ngu ngơ giữa chợ đời
Nơi đây anh hát trong niềm nhớ
Đưa tiếng thơ em xuống vũng đời
Nghe lá ngoài song chừng như vỡ
Lay bóng hàn phong chuyển tiếp lời…
Mỗi lần tơ chùng trên phím lạnh
Anh nén cung đàn thảnh thót reo
Từng nốt nhạc sầu dâng nức nở
Năm ngón tay trần nhẹ lướt theo
Khúc nhạc u hoài buông tiếng nấc
Có người đứng nếp cửa không song
Gởi hồn xe mộng sau màn lệ
Thương quá nghe sao chạnh cõi lòng
Anh hát bài thơ phổ nhạc buồn
Biết rằng chỉ làm khổ nhau hơn
Trời ơi! Anh đã yêu người ấy
Từ buổi thu sang lá nhuộm đường.
Anh nhấn dây đàn trên phím cũ
Lệ lòng tuôn chảy lạnh đường tơ
Mắt nhìn vời vợi mây Thu trắng
Bay cuối trời kia… bay bơ vơ
Anh phổ thơ em giữa biển đời
Giữa mùa hoa vỡ lá thu rơi
Mùa con bướm chết trên nhành liễu
Chiếc lá thu phai cuối mảng trời ...

Thu phân 2010
Đỗ Vĩnh Khanh

TRONG MẮT EM
Mắt em là một vì tinh tú
Soi xuống giang hà soi phố
đêm
Đẩy bóng thềm mây bay hoang lạc
Cho ta ánh lửa thắp buồng tim
Có gì trong mắt em mà nhớ
Có phải hồ gươm sóng hẹn hò
Nơi
đó ngày lên trăng sao vỡ
Choáng ngợp hồn ta đến dại khờ
Từ trong đáy mắt em vô lượng
Long lanh đài các sóng xây thành
Ru giấc
điệp ngàn qua lối mộng
Lung linh hoa nắng chọc trời xanh
Từ
đáy mắt em là khe núi
Phiến đá ngủ mềm đợi hóa thân
Là con bướm lượn vườn hoa thắm
Nhả sợi tơ sa lụa trắng ngần
Em ơi buông hết thời hoa mộng!
Thả nổi theo dòng nước cuốn trôi
Có phải bóng kia tan rồi hợp
Mong manh hư ảo giữa sông
đời.

Chớm Đông 2010
Đỗ Vĩnh Khanh

Thứ Năm, 7 tháng 10, 2010

Thu Vàng




Thu Vàng

Xưa và Nay



Xưa và Nay


Ngày xưa mái tóc buông lơi,
Bây giờ sợi rụng, sợi rơi đầy nhà.

Ngày xưa da trắng nõn nà,
Bây giờ da đã trổ hoa đồi mồi.

Ngày xưa miệng cười thật tươi,
Bây giờ móm xọm, rụng mười cái răng.

Ngày xưa mặt sáng như trăng,
Bây giờ xám xịt như vầng mây đen.


Ngày xưa yẻu điệu như tiên,
Bây giờ lạch bạch vịt Xiêm, vịt Bầu.


Ngày xưa chum chúm núm cau,
Bây giờ lõng thõng như bầu trên cây.


Ngày xưa nhựa sống căng đầy,
Bây giờ vắt mãi bảy ngày cũng không.


Ngày xưa thắt đáy lưng ong,
Bây giờ nở bụng, cặp mông phẳng lờ.


Ngày xưa rậm rạp cỏ mơ,
Bây giờ xơ xác tựa hồ rễ tre.


Ngày xưa ăn nói dễ nghe,
Bây giờ dấm dẳn, cằn nhằn khó ưa.


Ngày xưa khoái chuyện mây mưa,
Bây giờ hạn hán hết ưa tù tì.


Ngày xưa thường sánh vai đi,
Bây giờ chỉ thích nằm ì coi phim.


Ngày xưa thương nhớ đi tìm,
Bây giờ mặc kệ... con tim mất rồi.

Xưa và Nay


Lẩm Cẩm - Thời Báo Xuân

Thứ Ba, 5 tháng 10, 2010


Liên Khúc Thu





Mây thu một nét ngang trời
Không gian tám hướng bời bời xót xa...
Ai đi vào chốn phong ba
Để em tôi dõi nẻo xa bùi ngùi
LL



Thu về lòng thấy không vui
Nhớ thời xa cũ bồi hồi trong ta...
hs





Thu buồn thả gió bay hoa
Ta buồn về giữa ngàn xa nhớ người

Lưuluyen
quote:

Hoa chiều buồn nụ kém tươi
Dạ cứ bồi hồi nhớ chuyện ngày xưa...
HS



Ngồi nhìn quán vắng lưa thưa
Giọt cà phê đắng không vừa nhớ mong
LL

Chắp tay thắp nén hương lòng
Hướng về quê cũ ẩn trong sương mù...
HS


Bâng khuâng một sớm mưa thu
Giọt buồn nhòa nét tình thư năm nào
LL

Đường tơ lỡ một nhịp sầu
Ngàn thương biết gởi về đâu bây giờ...
hs
Thời gian dù có hững hờ
Bao thương yêu vẫn khôn mờ trong tim
LL
Đường tơ lỡ một nhịp sầu
Ngàn thương biết gởi về đâu bây giờ...
HS
Người xưa vẫn mãi đợi chờ!
Tình xưa ẩn hiện trong mơ đêm ngày


HL


Lối mòn róc rách sớm mai
Bờ tre , khóm trúc nằm dài nghe sương...
HS

Nhớ ai thao thức canh trường
Mong ngày gặp lại nối đường Tơ duyên


HL

Đa mang cái kiếp thuyền quyên
Mười hai bến nước truân chuyên một đời.

hs
Tàn Lối Mộng

Buồn thu mất, nhớ hạ trao
Tình như sắc lá đổi mau theo mùa
Hôm nay về lại cơn mưa
Lạnh nơi này để ấm nơi em về
Sầu giăng mấy ngả sơn khê?
Yêu thương một lối ê chề ngàn phương
Đã không còn bước chung đường
Thôi đành ôm mối đoạn trường ta đi
Rồi đây sẽ có một khi
Đường trần gặp lại còn gì cho nhau

Lưu Luyến


Sáng nay mây xéo trên đầu
Cơn mưa bất chợt từ đâu kéo về
Mịt mùng bễ khổ sông mê
Trăm thương nghìn nhớ bộn bề tâm can
Đời ta gió núi mây ngàn
Thì thôi một cõi lang thang đi - về....

hongsang


Đêm nào về một giấc mê
Người thương trở lại bên lề đợi ta
Nhưng chỉ là giấc mơ hoa
Đường hai ngã rẽ mình xa nhau rồi
Người đi dạ có bồi hồi
Ta về buồn quá sụt sùi mưa ngâu
Thôi mai tìm đến sông sâu
Vu vơ ca hát vài câu nhớ người

LưuLuyen

Hàng cau , khóm trúc xa rồi
Dòng sông tuổi nhỏ lở bồi yêu thương
Đâu rồi những buổi chiều sương
Và nay xa cả QUÊ HƯƠNG một đời
Thân lưu lạc , chốn quê người
Niềm đau nỗi nhớ rã rời tâm can
Chiều buồn nhìn gió Thu sang
Rưng rưng giọt nhớ mơ màng nỗi đau...

hongsang





Tàn hoang mái ấm vì đâu?
Ta, em kẻ trước người sau xa làng
Giờ ta sống kiếp lang thang
Rày đây mai đó bẽ bàng duyên xưa
Thu về cây lá tiễn đưa
Gợi bao kỷ niệm chiều mưa quê nhà
Hai ta trồng một luống cà
Vườn chưa ra trái ta đà xa nhau
Ta nhìn em cất bước mau
Đôi giòng lệ nhỏ thành màu nhớ thương...

LuuLuyen


Kể từ cất bước ly hương
Thong dong ngày tháng còn vương tất lòng
Xuân - Hạ - rồi đến Thu - Đông
Tuyết rơi phủ kín nỗi lòng tha hương

Dừng chân đứng lại bên đường
Ngẩn ngơ với chút tà dương mơ hồ
Chiều qua phố , thấy bơ vơ
Xuyên trong vệt nắng thẩn thờ bước chân

Xuân này nữa mấy mùa Xuân
Viết dòng tâm sự , bâng khuâng dạt dào
Xuân xưa ngắm cánh Mai , Đào
Nhớ ai ngày ấy tuổi nào...còn không ?

hongsang


Xa em khóc mấy dòng sông
Thu chưa qua hết sao đông lại về
Lòng ta tuyết phủ lê thê
Đời mang trăm nỗi sầu se cõi lòng
sông xưa nước chảy một dòng
Lòng ta cũng vẫn chờ mong một người
chiều nay ngồi đếm lá rơi
Bao ngàn lá cũng không vơi nỗi buồn
Rồi mai trên mọi nẻo đường
Có người viễn xứ nhớ thương một người


LuuLuyen


Hoa chiều buồn nụ kém tươi
Tơ tình còn chút duyên hời được chăng
Cung thương xin gởi chị Hằng
Khúc sầu ly biệt băn khoăn nỗi niềm .

Thương làm sao những cánh chim
Bay nghìn phương đó biết tìm đâu ra
Lãng du một kiếp xa nhà
Hồn thơ lắng đọng xót xa một đời .

Mây vẫn trôi , nhớ khôn nguôi
Những đêm hoang lạnh bùi ngùi tiếc thương ...

hongsang
Dừng chân giữa buổi chiều sương
Ngửi bông hoa dại ngỡ hương quê nhà
Em xưa áo trắng bà ba
Má đào, mắt biếc, môi hoa phượng hồng

Tình ta cả một cánh đồng
Ngạt ngào hương lúa, đậm nồng hương cau
Chiều về ra ngõ đón nhau
Chung nhau vun xới líp rau luống cà

Bây chừ em cánh chim xa
Ta phong trần bước lệ sa mỗi chiều
Đêm về một bóng cô liêu
Nhìn quanh chỉ thấy tiêu điều hoang vu

Xa rồi câu hát lời ru
Tình như chiếc lá cuối thu rơi buồn...


LuuLuyen
Một ông mà đến hai bà
Cẩn thận ông nhé , cửa nhà tan hoang






Trích đoạn: hongsang

Hạ về có lẽ hôm qua
Sáng nay thức dậy thấy hoa nở nhiều

Thấy mình với nỗi cô liêu
Có cơn gió thổi hiu hiu đủ buồn ...



Ừ thì hạ đã về rồi
Đừng nhìn hoa phượng bồi hồi chiều rơi
Đừng buồn lặng lẽ người ơi
Ve ơi đừng khóc những lời nhớ thương....


Xuân Mai





Phượng đỏ , áo trắng , sân trường
Những lời hò hẹn còn vương môi hồng
Người đi , kẻ ở buồn trông
Mỗi lần Hạ đến làm lòng nhớ thương...

hongsang
honglinh64

quote:

Trích đoạn: hongsang

Mẹ đà khuất bóng ngàn dâu
Biết ai lau hộ dòng châu tuôn dòng
Đau như cắt, nát cõi lòng
Nỗi đau mất Mẹ thật không lời nào.

hongsang

Mẹ mà khuất bóng ngàn dâu
Để tôi lau hộ dòng châu cho Hồng
Biết rằng chẳng hết đau lòng
Nhưng tôi vẫn cứ "xung phong" lau dùm
!

Quê Hương khế ngọt từng chùm
Nỗi đau khóc Mẹ lau dùm lệ rơi
Người ơi...đã quá xa xôi
Bàn tay lau hộ...mù khơi phương nào...

HS






honglinh64

quote:

Trích đoạn: hongsang

quote:

Trích đoạn: honglinh64



Trích đoạn: hongsang

Mẹ đà khuất bóng ngàn dâu
Biết ai lau hộ dòng châu tuôn dòng
Đau như cắt, nát cõi lòng
Nỗi đau mất Mẹ thật không lời nào.

hongsang

Mẹ mà khuất bóng ngàn dâu
Để tôi lau hộ dòng châu cho Hồng
Biết rằng chẳng hết đau lòng
Nhưng tôi vẫn cứ "xung phong" lau dùm
!

Quê Hương khế ngọt từng chùm
Nỗi đau khóc Mẹ lau dùm lệ rơi
Người ơi...đã quá xa xôi
Bàn tay lau hộ...mù khơi phương nào...

HS

Xa cách biển rộng trời cao
Với tay sẽ chút Lệ Đào Người xa
Còn tôi đang ở Quê Nhà
Thương câu lục bát nơi xa khóc "NGƯỜI"

Hoa chiều buồn nụ kém tươi
Nhớ dòng sông cũ bời bời tâm can
Thu đến ngập sắc lá vàng
Ép từng cánh mỏng thổi sang đến người...











Ta tìm một chiếc lá tươi
Hứng những giọt lệ rớt rơi vì tình
Ta tìm giọt nắng bình minh
Tặng em để nhớ ngày mình yêu nhau


Xin mạo muội thơ thẩn một tý
lưuluyen

=VỜI VỢI=

Núi non , non núi đều cao
Bên này núi đá xem vào cũng non
Bỗng dưng người ạ , tôi buồn
Ngày mai còn đấy hay còn ai đâu
Ngày mai bóng nước qua cầu
Hạt mưa rơi lạnh như màu nước trôi
Trôi ngang ráng đỏ chân trời
Tôi , con sông khát tan nơi gọi tìm
Đưa tay phủi hạt bụi chìm
Lóc lăn dưới đất hay xuyên dốc mờ
Bóng chim tăm cá lững lờ
Tôi quăng lưới vớt dọc bờ sông trôi
Lưới nào vớt cạn buồn vui
Vớt lên , thả xuống riêng tôi đắm chìm...

HS






Cảm ơn những cánh hoa tươi
Bay từ xa cách về nơi quê nhà
Nghĩa tình dù có cách xa
Cùng nhau đồng cảm mới là tâm giao
Hồng Sang dù ở phương nào
Lời thơ vẫn thấy nao nao lòng người
Ước gì tôi được đến chơi
Thăm người ..... ở nơi đất Người...!

Chưa đi chưa biết người ơi
Đi rồi mới biết tuyệt vời quê ta
Nồi cơm trách cá quê nhà
Những chiều nhạt nắng sà sà khói bay.
Nhớ sao nhớ quắt nhớ quây
Vườn cau , bụi chuối , hàng cây tre già...





Nỗi niềm người ở phương xa
Có hay chăng những chiều tà nhớ quê?
Cây có cội. Lá rụng về
Hoa thơm, trái ngọt đất quê đợi chờ!
Quê nhà kẻ ước, người mơ
Nơi xa bạn lại thẩn thơ, chán chường

Ở đây mấy chục năm trường
Quen từng góc phố con đường khóm cây
Mùa Đông giá lạnh tuyết bay
Mùa Thu lá rụng tầng mây hững hờ
Xuân sang một thoáng bơ vơ
Đến Hè lại nhớ ngẫn ngơ quê nhà
Một thời xanh tóc đã qua
Còn đâu những buổi chiều tà quê xưa...

=hongsang=





Trích đoạn: Xuân Mai

Còn đâu những buổi chiều tà
Quê xưa thuở ấy đậm đà hoàng hôn
Thu xưa lòng những bồn chồn
Người ơi có nhớ có buồn vì ai.....


"Sợi dài sợi vắn tóc mai"
"Lấy nhau không được thương hoài ngàn năm"
Nửa khuya thức giấc âm thầm
Không ngăn thổn thức kh
ôn cầm giọt châu...

hs
Còn đâu dưới bóng hàng dừa
Bên nhau hai đứa trú mưa tan trường
Năng lòng nỗi nhớ niềm thương
Nhớ người yêu cũ ở phương xa nào
Chiều Thu mây tạnh trời cao
Trăng ngà tỏa bóng mà sao lòng buồn
Bùi ngùi ngấn lệ nhẹ tuôn
phê giọt đắng nỗi buồn khôn nguôi... ...


Xin làm người tâm sự nỗi buồn vui cuộc đời với HS, được cùng HS Viết lên nỗi lòng mình thật là hạnh phúc . Rất mong HS bỏ qua cho nếu có gì mạo muội nhé ./,HỒNG LĨNH
Cám ơn anh , một ngày vui
Cám ơn giọt nắng cùng tôi tự tình
Tơ vàng sợi nhỏ lung linh
Nghe như nắng ấm bình minh tuyệt vời..

hs

Chủ Nhật, 19 tháng 9, 2010

Một góc đời !? Có lẽ theo minh đây có thể nhiều hơn...!

TÂM SỰ CÙNG HỒNG SANG.

Thơ Hồng Sang sao nghe buồn não ruột
Có phai chăng tâm sự gắn hồn thơ?
Có phải chăng đời tan vỡ ước mờ?
Mà người đẹp cứ hận đời phiêu bạt
Có phải chăng trái tim kia tan nát?
Mà ý thơ âm ỉ cuộn sóng ngầm!?
Có phải chăng không thể hết dư âm
Của một thời cành Vàng Lá Ngọc?

Mà Hồng Sang day dút trong tim
Hay bởi tại thói đời phụ bạc
Mà bơ vơ cánh Hạc tha hương
Ôi! Nhân thế luân thường đạo lý
Có nên chăng chỉ tại lòng NGƯỜI
Đừng buồn nhe ! Hãy vui lên để sống
Thế gian này còn rộng mênh mông./.

___________________________

Hong Linh




Giá như đừng có chiến tranh
Và đừng có cảnh hoà bình lao đao
Hai ta chưa nói câu nào
Người đầu , kẻ cuối chờ nhau suốt đời .

Nhủ lòng rằng cố quên thôi
Dẫu sao đi nữa cũng rồi - thời gian
Đền cho em , vạt nắng vàng
Gởi theo cánh gió về sang bên này...

HONGSANG

Giá như đừng có Eva
Làm sao nhân loại có "TA" yêu "NGƯỜI"
Gía như tình ái trên đời
Không chia ly cách biệt lây đâu "người yêu xưa"?
Nếu như chỉ nắng , không mưa
Chỉ yêu lấy một người thừa yêu ai?
Tynh nào tynh chẳng phôi phai
Người nào người chẳng yêu hai ba người
Cho nên bạn chớ có lười
Yêu thêm người nữa cho đời nở HOA.
HL


Từ đâu vọng tiếng hoan ca
Làm mình cứ mãi xót xa nỗi lòng
Một đời người , quá long dong
Thuyền trôi lạc bến theo dòng thời gian

Xa cách thân thích họ hàng
Xứ người cứ mãi đa mang nỗi sầu
Sáng nay mây xéo trên đầu
Cơn mưa bất chợt từ đâu kéo về...







Giá như đừng có chiến tranh
Và đừng có cảnh hoà bình lao đao
Hai ta chưa nói câu nào
Người đầu , kẻ cuối chờ nhau suốt đời .

Nhủ lòng rằng cố quên thôi
Dẫu sao đi nữa cũng rồi - thời gian
Đền cho em , vạt nắng vàng
Gởi theo cánh gió về sang bên này...


HONGSANG






TÌNH KHÓC CƯỜI.

Giá đừng hoa đỏ hạ say
Giá đừng tóc rối vương đầy hương thu
Giá đừng ngõ cụt... mù u
Bướm vàng chẳng nhớ như sư nhớ chùa...

Thời gian nắng gió chạy đua
Tình tôi xuống phố trăm mùa đông băng
Người còn gương lược...tôi khăn
Mà soi cúi mặt ,mà nằm tóc đau.

Đường xưa vắng mặt đã lâu
Phải đâu sóng rộng ,sông sâu, đắm đò
Quên nhau ,sầu để ai lo
Nhớ nhau thì cũng tò vò đơn côi.

Thở than cũng hết kiếp người
Khóc càng thấy dở...cười càng thấy đau.

TAM MÃ

CHÚC BẠN VUI NHÉ HỒNG SANG?

Trót sinh là kiếp má đào
Người ta chăn ấm , em sao lạnh lùng
Hạt mưa rơi rớt tứ tung
Mà em cứ mãi lòng chùng nỗi đau.

Em luôn mong ước đời sau
Làm cây Thông đứng rì rào tiếng ru...










Trích đoạn: honglinh64

Nỗi lòng Xa . Lại nhớ Quê
Nhớ đêm trăng sáng đi về bên ai!
Đất khách: ngày ngắn, đêm dài
Trời cao gió lộng, lòng trai thất tình
Đêm dài chờ ánh bình minh
Đất khách chờ đón thư tình người xưa



HL

Bên ngoài còn đổ giọt mưa
Bên trong có kẻ lưa thưa giọt buồn
Nước đi ra Biển nhớ nguồn
Còn em những bước qua truông cơ cầu .
Hình như nắng có sầu đâu ?
Sao hoàng hôn nhuộm tím mầu rưng rưng...



HS













Nhìn gì ngoài đó giăng mưa?
Thiếp nơi khung cửa, chàng về xa xăm!
Trăm năm tơ trả nợ tầm
Hãy rời cánh bướm mưa dầm rửa thân.
Em ơi! giữa cõi dương trần
Từng đôi sinh vật quyện cuồng bên nhau.


Xin hẹn anh , đến kiếp sau
Hai ta chung lối dìu nhau cuối đường
Bây giờ lỡ mộng uyên ương
Em như hoa héo bên đường xót xa
Người ta đi với người ta
Để mình đứng đời ngã ba cuộc đời...






Thứ Bảy, 18 tháng 9, 2010



Trích đoạn: Nguyên Hoang

Đâu biết chiều nay nắng rụng nhiều
Hoa tươi sắc thắm đượm hương yêu
H.S

Ta đi trong nắng buồn ray rức
Làm ngạt nhòa phai, dáng mỹ miều
Có nghe nhung nhớ ? Chìm sâu vực!
Gói trọn hồn ta, nhốt quạnh hịu
N.H








Ừ nhỉ , ngày dài trôi quá lâu
Khiến cho mắt ướt lệ mi sầu
Quê Hương thăm thẳm mờ sương khói
Trăm nhớ ngàn thương bạc mái đầu.

Mong một lần nao trở gót về
Hồn thơ phơi phới giữa làng quê
Thân nay lưu lạc miền đất khách
Nghe lạnh hoa tim rụng tư bề.

Thủa ấy nắng còn vương xóm cỏ
Trời chiều còn rụng cánh hoa xoan
Hai mảnh đời trong thinh lặng miên man
Đi tìm lại hoa xoan bên thềm cũ...







Trích đoạn: BĂNG NGUYỆT

quote:

Trích đoạn: hongsang

Đâu biết chiều nay nắng rụng nhiều
Hoa tươi sắc thắm đượm hương yêu



Người chờ người giữa trăm năm cũ
Nét xưa vẫn nét vẽ mỹ miều.

Bn ghé thăm chị HS... từ mấy năm trước muốn gửi lời cảm ơn đến hôm nay mới gặp được chị mình hà hihi.Chúc chị vui sáng tác đều nha.

Băng trinh đượm nét yêu kiều
Nguyệt nhường , hoa thẹn đáng yêu vô cùng...
HS

Hồng hồng lộ giữa thi cung
Sang thu hoa cúc vàng khung trữ tình.
BN
_____________________________

BN
uote:

Dù cho mây khói mờ dư ảnh
Duyên cũ tình xưa chẳng nhạt màu...

HS


DÕI BƯỚC..

Đường xưa lối cũ không còn
Chiều mưa gió thoảng ngập tràn mây sa.
Ánh trăng màu sắc nhạt ngà
Ta đong giọt lệ, mượt mà oen mi.
Để Em nhớ thuở xuân thì
Thương yêu trầm lắng, nhớ gì đi qua.


Dỗ giấc cho nhau, dẫu là mộng mị!
Nghìn năm trôi, mây mãi nhớ trăng tà
Đi mất dấu, vẫn còn dòng chung thủy
Đoi mắt ngần thương, ngóng ở phương xa.

NGUYÊN HOANG
9.9.10
Trích đoạn: tamma

GIÁ NHƯ...

Giá đừng trao tặng nụ cười
Thì tôi đâu có thành người ngây ngô
Giá đừng ra thẩn vào thơ
Thì tôi chẳng giống Cuội mơ cung Hằng.

Bao năm còn giữ vuông khăn
Gói hồn trinh nữ đêm rằm Nguyệt treo

TAM MÃ

Chúc HỒNG SANG IU...ĐỜI VÀ QUÊN TUI NÈ...HE

Giá như đừng có chiến tranh
Và đừng có cảnh hoà bình lao đao
Hai ta chưa nói câu nào
Người đầu , kẻ cuối chờ nhau suốt đời .

Nhủ lòng rằng cố quên thôi
Dẫu sao đi nữa cũng rồi - thời gian
Đền cho em , vạt nắng vàng
Gởi theo cánh gió về sang bên này...

HONGSANG





Hoang

quote:

Dù cho mây khói mờ dư ảnh
Duyên cũ tình xưa chẳng nhạt màu...

HS


DÕI BƯỚC..

Đường xưa lối cũ không còn
Chiều mưa gió thoảng ngập tràn mây sa.
Ánh trăng màu sắc nhạt ngà
Ta đong giọt lệ, mượt mà hoen mi.
Để Em nhớ thuở xuân thì
Thương yêu trầm lắng, nhớ gì đi qua.


Chiều xưa rồi lại chiều xa
Ta không hò hẹn mà qua chốn này
Ta ngồi dưới một tàng cây
Nhớ người ta khóc mà mây mịt trời .





=911=

Đau Đớn Biệt Ly ...